Sự phát triển
của bé

THUỞ ẤU THƠ CỦA MẸ (Tiếp phần 2: Trò chơi con trẻ)

Lò cò, quay gụ, chơi khăng, bắn bi, đá bóng....Đố Sóc biết Mẹ mê nhất trò nào?

Tối qua ngủ dậy giữa đêm cho Con bú, nhắm mắt lại tự nhiên hình ảnh cái nhà ngói dài của bà Lâm Rô be (Lam Robert) hiện lên, nghĩa là kí ức muốn cái tay Mẹ phải viết nữa rồi.
Ngày xưa (Mẹ khoái hai chữ 'ngày xưa') Mẹ có hai chỗ chính để chơi, nhưng Mẹ thích đạp xe đạp đi hơn, nên mẹ qua nhà Ông Bà Sơn (Ông Sơn là em con ông chú của ON) cách nhà khoảng 500m. Thời nào cũng vậy, con nít thì luôn thích chơi với con nít, vì cùng lứa với nhau, dễ đánh lộn, dễ tranh giành, và dễ để giận nhau, giận để rồi chán, chán rồi lại quay lại chơi với nhau. Thế nên người ta mới gọi là 'đồ con nít'. Mẹ nhớ là hồi tiểu học Mẹ được đi chơi long nhong nhiều lắm, vì Mẹ ở với BN là chủ yếu, mà BN thì luôn dễ thương lại hiền lành; không như ON lúc nào cũng nghiêm khắc và dễ sợ. Cứ ăn cơm sáng xong là Mẹ vác xe đạp chạy liền, hay chơi với Chú Dương và Cô Thảo. Mỗi lần đạp tới cổng nhà Cô Chú ấy là Mẹ dựng xe bay vô chị chị em em liền, tụi Mẹ toàn chơi vật lộn uýnh nhau với mấy cái gối cái chăn và mấy con nhồi bông là chủ yếu, đó là chơi trong nhà. Còn bước ra khỏi cửa nhà thì đứa nào đứa nấy nhớ xem 'ôi để ra coi có trái ổi nào không hái ăn trước coi', 'mít chín chưa bay?', 'xí, tao được trái mận nè'…Nhớ, nhớ lắm, kí ức của Mẹ hiện lên rõ mồn một; cây ổi nằm bên mé phải chuồng lợn gần cái giếng nước, cây mít tố nữ phía tay phải từ cửa nhà nhìn ra, trước cổng vô có cây bàng, cây bàng ngày nào cùng oằn lưng gánh mấy đứa nhỏ phá phách này đến trầy cả cành, xước tan tác cả lá. Cả đám phá nhà mình chán rồi lại lũ lượt kéo nhau qua nhà sát bên (khổ nỗi trời sinh mấy đứa quỷ sứ tàn tàn tuổi ở gần nhau chi?!). Ông bà xưa có câu 'khôn nhà dại chợ', ở nhà thì quậy vậy chớ sang nhà khác thì chỉ có bứt lá dại chơi đồ hàng rồi đóng vai kẻ mua người bán này nọ, đang cao hứng xưng hô mà có người lớn bước vô dòm thì lo mà ôm nhau, nắm tay dụi đầu vào nhau mà cười phá lên cho đỡ ngượng! Tuổi thơ thật là đáng yêu biết mấy!
Chơi mãi một chỗ hoài thì sẽ không vui, chị xuống nhà em mãi cũng chán, đến lượt mấy đứa em kéo lên nhà con chị. Con chị rủ ù chạy coi đứa nào nhanh hơn qua nhà Ông Bà Cố Nội (mùa hè năm đó cả nhà về quê đón Mẹ vào đi học trước, ít lâu sau Ông Bà Cố cũng vào theo). Ông Bà có cái sân cát trắng rộng hình chữ nhật mát rượi hà, mấy đứa hay qua đó chơi lò cò, quay gụ, chơi khăng, bắn bi, đá bóng…Mẹ thì mê nhất đá bóng, thứ nhì bắn bi, rất thích những trò của bọn con trai. Hồi nhỏ không ai nói Mẹ là con gái, tóc thì để tém suốt, mặc đồ của anh hai, tướng đi thì ngang ngược, mỗi trò mà Mẹ chơi với mấy đứa em toàn kết thúc bằng cảnh máu đổ, nhưng Mẹ không hề là nạn nhân :))))).
P/S: Hôm nay Mẹ có niềm vui: Bà Ngoại Con lại đến thăm Mẹ Con mình, Mẹ sẽ viết nhiều hơn mọi ngày nhé yes

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Thi Nguyen
    • 27 chủ đề | 
    • 7 trả lời
    tích lũy được 151 điểm
    1
  • Dương Mai
    • 59 chủ đề | 
    • 333 trả lời
    tích lũy được 89 điểm
    2
  • Dư Thị Lương
    • 60 chủ đề | 
    • 923 trả lời
    tích lũy được 58 điểm
    3
  • Ssarah
    • 5 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 50 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 617 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 24 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT