Sự phát triển
của bé

THUỞ ẤU THƠ CỦA MẸ (Tiếp phần 1)

Họ bước vào nhỏ to gì đó với hai ông bà, họ bảo họ sẽ dẫn con bé đi chơi ở xóm trên, cũng trên chiếc xe Honda ấy. Nhỏ đâu biết rằng đó là ngày cuối cùng nhỏ gắn tuổi thơ mình nơi ấy…

…vì điều kiện con một nên những đứa con của ON sinh ra đều được thay phiên đưa về ở cùng Ông Bà Cố. Năm Cậu Tuấn tròn 6 tuổi cũng là khi Mẹ cùng Ông Bà Cố lên chuyến tàu sắt Bắc Nam về vùng miền núi Nghệ An. Mẹ còn nhớ như in lời Ông Cố kể ‘trên đường về quê, ngồi trên tàu nó thấy ai ăn gì cũng đòi, đòi không được thì khóc toáng lên đến khi người ta cho mới thôi’ (không ngờ ngày xưa Mẹ đã ham ăn thế :p). Sau này lớn lên còn thế nữa là…vậy nên BN hay chọc Mẹ là Kim Ăn (ăn vặt thì thôi rồi!). Ở quê thời ấy, cái gì cũng thiếu thốn, chỉ có tình nghĩa làng xóm là luôn đong đầy; những đêm trăng sáng, bọn trẻ con tụi Mẹ lại chạy nhảy quấn quít quanh chân các ông, các bà bên cái chõng tre, ấm chè xanh, nghe họ huyên thuyên đủ chuyện: chuyện đồng áng, chuyện nhà chuyện cửa. Hồi ấy 1 tuổi, Mẹ chẳng biết nhớ Ba, nhớ Mẹ, nhớ Anh chút nào đâu; ngày nào cũng rong chơi quẩn quanh với chị bạn hơn một tuổi ở sát bên nhà, lâu lâu lại trở vào bếp coi Bà Cố nấu ăn, thổi lửa, ngồi cạnh tỉ tê Cố Ông mỗi lần Ông bốc thuốc kê đơn. Mẹ rất nhớ những ngày mưa, buổi trưa ngủ dậy hay ra ngồi trước hiên ngắm mưa giăng ngập cả mái hiên, đưa tay hứng những giọt mưa mát lạnh, hồi xưa ấy còn hay lấy thau để cạnh hiên hứng nước mưa để nấu ăn, tắm giặt nữa cơ, ở làng quê mà.
3 tuổi, Mẹ đi học mẫu giáo trường làng. Vài ba ngày đầu, Ông Cố dắt Mẹ đi, gọi là trường cho oai, có mỗi một căn nhà nhỏ cách nhà 1 cái khe nước là tới. Đến ngày thứ tư, Ông dắt Mẹ đến khe nước thì quay lưng về làm Mẹ vừa đi vừa mếu cứ níu tay Ông lại chẳng muốn rời… Nhưng Con chớ có mà cười Mẹ đấy nhé, biết đâu sau này tới tuổi mẫu giáo, Con cũng khóc sướt mướt như Mẹ mà thôi. Mẹ đi học mà chẳng nhớ mặt bạn nào ở lớp mình, chỉ nhớ Cô giáo tên Luận, Cô giáo đầu đời mà sau này lên lớp 10 Mẹ đã ghé về thăm. Chắc bây giờ Cô đã già, và con cháu đầy đàn rồi cũng nên…
4 năm thời con nít của Mẹ đã thuộc về làng quê, nên dù đã thêm 24 năm nữa trôi qua thì đi đâu thấy đồng ruộng, cánh cò, con trâu, cái cày, Mẹ lại hồi tưởng lại quê hương mình, thấy gần gũi và thân thương biết mấy! Cho đến một ngày, không bao giờ Mẹ có thể quên được…
Chiếc xe Honda 87 đỗ xịch trước cửa nhà, một anh chàng nhỏ nhắn, cao dỏng trắng trẻo thò chân bước xuống từ đằng trước, tiếp theo sau một người đàn ông để ria mép và một người phụ nữ tóc chấm ngang vai; họ trông có vẻ là một gia đình. Con nhỏ đứng nép sát cột nhà, tò mò theo dõi. Họ bước vào nhỏ to gì đó với hai ông bà, họ bảo họ sẽ dẫn con bé đi chơi ở xóm trên, cũng trên chiếc xe Honda ấy. Nhỏ đâu biết rằng đó là ngày cuối cùng nhỏ gắn tuổi thơ mình nơi ấy, khi ấy nhỏ vừa lên 6…
(Còn tiếp)  

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Nga Nguyễn
    • 17 chủ đề | 
    • 3 trả lời
    tích lũy được 62 điểm
    1
  • Trần thị Hòa
    • 10 chủ đề | 
    • 121 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    2
  • lê Thị Ngọc
    • 8 chủ đề | 
    • 45 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    3
  • Hương Ly
    • 9 chủ đề | 
    • 63 trả lời
    tích lũy được 41 điểm
    4
  • Nguyễn Hà
    • 7 chủ đề | 
    • 41 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT