Sự phát triển
của bé

THUỞ ẤU THƠ CỦA MẸ (Phần 2: Tôi đi học)

'Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm hoang mang của buổi tựu trường'

Cái thời lớp 1 ngày xưa của tụi Mẹ, ai ai mà không được học cái bài ‘Tôi đi học’ kinh điển của tác giả Thanh Tịnh cơ chứ! Đây Mẹ mượn một đoạn trích ngắn thôi nhé, nó rất hay: ‘Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm (nhiều) lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.’ Đọc tới đoạn ‘đầy sương thu và gió lạnh’ chắc Con thấy lạ hả? Tháng 9 khai giảng ở chỗ mình thì sương thu và gió lạnh ở đâu ra??? Nhưng cái hay nó là ở chỗ đấy nhóc ạ! Đi học ở ngoài miền Bắc, cái miền có 4 mùa xuân, hạ, thu, đông ấy mới giúp khắc hoạ rõ nét cái sự hoang mang của ngày đến trường lần đầu tiên. Ngày xưa hầu như không có giai đoạn chuyển giao từ mẫu giáo lên bậc tiểu học như bây giờ nên đang cái tuổi chơi bời lêu lổng lại đến lúc bị dắt đi mua quần áo mới, cặp sánh, bút viết chuẩn bị đến trường, thế nhưng không hiểu sao Mẹ chẳng hề hoang mang như Ông Thanh Tịnh ngày xưa nhỉ? Mẹ còn nhớ rõ lắm nhé, cái hôm đầu tiên ấy mà, Mẹ mặc cái áo trắng cổ bẻ tròn có hình hoa văn xanh vàng bên ngực trái hình con chim, tay ngắn, thêm cái quần âu màu xanh đen xếp li hai bên sát hông nữa này, để quả đầu tém trông hơi bị ngầu, hôm đầu tiên đến trường chả khóc lóc gì cả, về nhà Ông Ngoại còn bảo qua nhà Ông Hoàng bạn thân của Ông Ngoại chộp hình làm kỉ niệm (mai mốt lớn Mẹ chỉ cho xem, hì hì). Mẹ còn nhớ Cô giáo lớp 1 tên Trọng, Cô nổi tiếng dữ dằn khét tiếng cái trường Trưng Vương đó luôn, cứ hễ kêu lên đọc bài mà không đọc được thì bị khẻ tay, ngày nào mà Mẹ chẳng bị khẻ bầm tím cả tay (hahaha); mà ngày đó Mẹ không có cảm giác lo sợ gì khi vào lớp ngày đầu tiên có lẽ một phần là do Mẹ được đi cùng với một người em con chú, mà hình như do Mẹ lì lợm bướng bỉnh nhiều hơn thì phải, là con trai mà chú ấy khóc, còn Mẹ tỉnh queo như sáo sậu. Nếu mà nói đến chuyện lì lợm bướng bỉnh thì chắc là Mẹ phải thêm một phần chú giải thật dài cho tuổi thơ ăn chơi của Mẹ nữa. Mai Mẹ viết tiếp phần đó nha! Yêu Con

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Thi Nguyen
    • 32 chủ đề | 
    • 7 trả lời
    tích lũy được 150 điểm
    1
  • Ssarah
    • 10 chủ đề | 
    • 4 trả lời
    tích lũy được 100 điểm
    2
  • Dương Mai
    • 63 chủ đề | 
    • 355 trả lời
    tích lũy được 91 điểm
    3
  • Dư Thị Lương
    • 60 chủ đề | 
    • 923 trả lời
    tích lũy được 45 điểm
    4
  • Trần Thi
    • 4 chủ đề | 
    • 2 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT