Sự phát triển
của bé

Thiên chức của phụ nữ

Khi thiên chức làm mẹ không còn, người đàn bà sống trên cuộc đời để làm gì?

Ngày… tháng… năm…
Sau những tháng ngày im lặng rồi đến chiến tranh lạnh, vậy là hôm nay mình đã và anh đã nói chuyện nghiêm túc về cuộc hôn nhân đang trên bờ vực. Nguyên nhân chẳng phải vì ăn chả ăn nem, cũng chẳng phải vì không hợp nhau, không còn yêu nhau. Lý do thật đơn giản nhưng cũng quá đủ để chúng mình có thể xa nhau: HÔN NHÂN KHÔNG TIẾNG NÓI TRẺ THƠ.
Cả hai đã quyết định nghiêm túc đương đầu với khó khăn phía trước, cùng đi tìm ra nguyên nhân sâu xa. Chuyện “tại anh tại ả” đối với mình bây giờ cũng không còn quan trọng nữa. Mình chỉ mong có được một thiên thần trong cuộc sống. Anh cũng đồng ý với quan điểm này của mình.
Kế hoạch tài chính và công việc đã được thông qua. Khi ý định được trình bày với cả hai bên gia đình, mọi người chỉ nén đi tiếng thở dài ngao ngán vì tình hình kinh tế của mình cũng chẳng khá khẩm là bao.

Ngày… tháng… năm…
Vật và vật vưởng trên chuyến xe đêm, mình bị say xe và nôn mửa từ đầu đến cuối đoạn đường. Đến bệnh viện TD lúc 5H sáng mà con số thứ tự đã lên tới 53. Cơ thể mình mệt mỏi đến độ không ăn được một chút gì ngoài mấy muỗng nước phở mặc cho anh nài nỉ thúc ép.
Chờ đợi trong cái nóng bức đông đúc của khoa Hiếm muộn, mùi hơi người bốc lên nồng nặc khiến mình tưởng chừng chẳng thể thở nổi. Tiếng loa vang lên dội thẳng vô óc với những cái tên, quê quán và năm sinh để tránh sự nhầm lẫn. Tôi bàng hoàng nhận ra rằng những người đến khám ở khoa này họ còn quá trẻ, thậm chí có những người tuổi đời họ chỉ bằng một nửa tuổi đời anh hoặc mình. Những tờ kết quả được trả ra, những ánh mắt, những nụ cười, những vui buồn trước mắt càng làm mình lo sợ và hồi hộp. Đôi khi mình chỉ muốn trốn chạy đi khỏi chỗ này và bỏ cuộc. Nhưng bàn tay anh, bờ vai anh đã giữ chặt mình lại, cho mình sức mạnh vững chải.
Rồi tên anh và mình cũng đã được xướng lên. Lúc đi ngang hành lang là phòng lấy tinh trùng của các ông. Trước cửa phòng này ghi chú rất rõ: “Cấm phụ nữ/vợ không phận sự vào khu vực này”. Khi đi ngang đây, một hàng dài đàn ông cầm hủ đứng xếp hàng đợi “tự” lấy tinh trùng, mồ hôi các ông chảy nhỏ giọt, cái nóng hầm hập làm tăng thêm mùi tanh tưởi từ cái phòng đó bốc lên. Điều này làm mình muốn nôn mửa và một lần nữa lại muốn chạy trốn.
Tất cả mọi thủ tục đã xong, máu cũng được lấy để thử. Mình đã thật sự sợ hãi khi các loại dụng cụ lạnh ngắt loảng xoảng được lần lượt đưa vào chỗ nhạy cảm…
Cầm tờ giấy hẹn lấy kết quả lúc 16h bước ra khỏi không gia đó, mình chưa bao giờ cảm thấy khí trời quan trọng với mình đến như vậy.
Buổi trưa trôi qua chậm chạp… mình chỉ uống được chai nước suối và vài muỗng cơm cho đỡ mệt.

Anh và mình đã có mặt để lấy kết quả sớm hơn nửa tiếng. Anh cầm kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ mặt mày rạng ngời với kết quả: Tinh dịch bình thường, Mật độ tốt. Khi bác sĩ mời mình vào phòng tư vấn, chân mình đã run bắn lên và muốn khụy xuống. Linh cảm! Linh cảm của phụ nữ, đặc biệt là mình, mình đã không muốn nghĩ tới. Nhưng sự thật đã đúng. Kết quả thật quá phủ phàng đối với mình. TRỨNG ÍT, MẬT ĐỘ KHÔNG ĐỀU, THÀNH TỬ CUNG MỎNG.
Và câu kết luận của bác sĩ làm mình như muốn chết đi: khả năng thụ thai 10%.
Như vậy, thiên chức chỉ dành riêng cho đàn bà của mình đã gần như không còn.
Rồi cuộc sống hôn nhân nữa, mình phải làm sao đây!?

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT