Sự phát triển
của bé

Quê hương – hai tiếng nhọc nhằn

Có một nơi vẫn luôn hướng về

Miền Trung đất mẹ và những kí ức ngọt ngào của tuổi thơ. Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió với những nhọc nhằn, lam lũ nhọc nhằn của mẹ cha. Những con người miền Trung quê tôi giàu nghị lực, niềm tin và vượt khó. Nơi ấy, có người phụ nữ tôi yêu , có người đàn ông suốt một đời chỉ biết hi sinh cho con cái và gia đình. Người mà năm tháng vẫn chỉ biết cho đi mà chưa bao giờ đòi nhận lại…
Cha mẹ tôi cũng như bất cứ người nông dân nào ở cái xứ “ chó ăn đá, gà ăn sỏi” suốt đời lam lũ với ruộng đồng, sắn ngô, khoai sắn nhưng chân chất, thật thà và luôn tràn đầy yêu thương. Nhà đông chị em, nhưng mẹ cha vẫn luôn cố gắng để cho con cái được ăn học thành người, được bằng bạn bằng bè dẫu cả cuộc đời họ chưa một lần bước chân ra khỏi lũy tre làng.
Miền Trung , cái xứ sở mà mùa đông rét đến cắt da cắt thịt, rét đến thấu tận xương thịt, mùa hè thí nắng đến chói chang, cằn cỗi, gió Lào thổi rát bỏng da mặt nhưng có lẽ chưa bao giờ mẹ cha một tiếng cằn nhằn, phàn nàn, kể lể với con cái. Dẫu có những lúc nhọc nhằn vì túng thiếu,mệt mỏi vì cái ăn cái mặc, cái học hành…. Nhưng mẹ cha vẫn cố kìm tiếng thở dài trước mặt con cái. Hình như, cái đức hi sinh, chịu thương chịu khó đã ăn sâu vào máu thịt của bất cứ con người Miền Trung nào. Dẫu một đời lặng lẽ, thầm lặng vì những vất vả, lo toan nhưng trên môi luôn giữ nụ cười lạc quan…
Những lam lũ của nắng gió, những lo toan túng thiếu của cuộc đời hằn sâu lên khuôn mặt cha, vết chân chim chằng chịt trên đôi mắt mẹ, bàn tay cha theo năm tháng thô ráp vụng về để đổi lại cho con cái được học hành nên người. Mong ước lớn nhất của mẹ cha là con cái thoát khỏi cái cuộc sống “ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà suốt một đời họ lam lũ, chịu đựng.

Lớn lên, tôi đã thoát khỏi cái cuộc sống lam lũ với ruộng đồng như niềm mong ước của mẹ cha, tha phương để lập nghiệp nhưng mỗi lần nhớ về quê hương, nhớ về miền Trung yếu dấu lòng tôi vẫn nhói lên một nỗi niềm…
Con người ta có muôn vàn con đường để ra đi, có muôn chốn để chúng ta đặt chân tới nhưng có duy nhất một chốn để hướng về, đó là quê hương, là nơi chôn rau cắt rốn, là nơi nuôi ta khôn lớn, trưởng thành, và thắp sáng những ước mơ… và ở đó có người vẫn luôn dõi mắt theo ta trên mỗi bước trưởng thành , nơi đó có Mẹ, có Cha, có những con người chân chất, thật thà…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT