Sự phát triển
của bé

Quê hương!

Quê hương là chốn mỗi khi giông bão cuộc đời ập đến, ta lại về để thấy yêu thương...

Quê, là trở về nhà với bao kí ức tuổi thơ. Là trở về với khói bếp lam chiều của mẹ chẳng thể nào lẫn được vào ai. Là được úp mặt vào dòng nước mát lạnh mà suốt cả một đời vật lộn lênh đênh, vẫn chưa lúc nào gặp được vị nước ngon như giếng nhà mình : trong vắt, ngọt ngào, tinh khiết đến vô cùng. Có những lúc mệt mỏi giữa dòng đời, sao thèm đến cạn lòng vốc nước mát lạnh ấy.

Quê, là trở về với bát cơm mẹ nấu, an nhiên bỏ lại sau cánh cổng những lo toan bộn bề của tiền, tình, danh vọng. Bát cơm mẹ giờ nay trắng trẻo, thơm ngon hơn trong kí ức xưa, nhưng khi chậm rãi nhai hạt ngoc trời ấy, vẫn thấm mặn giọt mồ hôi của mẹ, vẫn nhọc nhằn nỗi niềm của cha. Là trở về với bát nước chè xanh thơm lừng mỗi sáng, dù bận bịu đến mức nào, mẹ cũng vẫn k quên đặt sẵn trên bàn ấm nước chè cho cha. Chỉ cần hít hà cái hơi bay lên cũng đủ thấy vị ngọt ngào đến lạ.

Quê, là trở về với hũ nhút mẹ muối. Suốt những năm tháng đi dọc trên đường đời, vẫn k thể nào quên được cái vị mặn chát ấy, đã nuôi lớn ta lớn từng ngày. Mỗi sáng sớm, cha vẫn bưng bát cơm và chén nhút ăn ngon lành dù trời nắng hay mưa. Cha vẫn vậy, giữ một thói quen suốt một thời gian khó, đi qua giông bão cuộc đời, có lẽ bát cơm ấy vẫn chẳng thể nào quên.

Quê, là khi trở về, chạm vào đâu cũng nhớ tới kí ức xưa. Bãi cỏ, gốc cau, cánh đồng quê bên ta suốt một thời vụng dại. Cánh diều xưa và nay đã cách xa vài thập kỉ… mà sao thấy lòng bâng khuâng quá đỗi.

Quê, là khi trở về, gặp lại những đứa bạn cũ, dù đứa nào cũng con bồng con bế nhưng gặp lại nhau như pháo nổ rang đầu đình, cắn xé, cào cấu nhau như những đứa trẻ của chục năm về trước… những hờn dỗi vu vơ, bỗng thấy mình con trẻ, lại bỏ quên những gáng nặng đời thường.

Quê, là khi trở về được ngủ nướng xả láng dù sáng sớm mẹ cứ cằn nhằn mãi, con gái con lứa mà ngủ trưa trật, mặt trời lên tới ngọn cây rồi. Rồi sau tiếng cằn nhằn ấy, ta vẫn được tiếp tục ngon giấc.

Quê, là trở về lòng mình được thoải mái, k phải ngó trước nhìn sau, ý tứ đàng hoàng, là thích ăn thì ăn, ngủ thì ngủ, khóc thì khóc, cười thì cười… là được cởi bỏ mọi gánh nặng cuộc đời vẫn oằn theo năm tháng.

Quê, là mỗi sáng sớm ngủ dậy, lòng bỗng thấy bình yên vô cùng khi nhìn thấy bóng dáng thân thương của mẹ cha, được hít hà cái không gian quen thuộc của nhà mình.

Quê, là nơi ta nghĩ về sau những lo toan, vấp ngã của cuộc đời… và là chốn bình yên cho ta khi cuộc đời giông bão…

Quê, là nơi ta có một quãng trời riêng, k ai xâm phạm, k ai săm soi, để mỗi lúc giữa dòng đời thấy lòng mình bất ổn, ta lại ào về lật giở những kí ức của riêng mình

11122099_758582344254274_616502253_o-400x711

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 11 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 60 điểm
    1
  • Vit Cổ Lùn
    • 4 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    2
  • mẹ xí muội
    • 392 chủ đề | 
    • 5537 trả lời
    tích lũy được 31 điểm
    3
  • Nắng Mùa Thu
    • 336 chủ đề | 
    • 4115 trả lời
    tích lũy được 29 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 167 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 24 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT