Sự phát triển
của bé

Phái đẹp toàn năng – Hành trình làm mẹ của cô gái trẻ

Hình ảnh người mẹ luôn gắn liền với tuổi thơ của con. Bất kì người mẹ nào cũng muốn mang tất cả những gì tốt đẹp nhất đến với con của họ

Em năm nay 24 tuổi. Con gái em vừa tròn 13 tháng tuổi.
Mẹ và con
Hiện em đang có 1 gia đình khá hạnh phúc…
img_44761
Em sinh ra trong 1 gia đình có điều kiện, nên từ nhỏ em chưa từng làm quen với công việc nhà. Ngoài việc học ra thì ăn chơi-ngủ nghỉ là việc diễn ra hàng ngày cho đến khi đi vào trên Hà nội. Đang được bao bọc trong “chăn ấm đệm êm”, giờ được “thả” ra ngoài em cũng chưa quen lắm với việc tự lo cho bản thân mình.
Chính vì thế, em phải chuyển nhà trọ rất nhiều lần cho đến khi gặp “anh”. Ngôi nhà trọ mới, nhưng được ở với cô bạn học cùng cấp 3 nên cũng thấy thân quen nên em quyết định ở lại đây và không chuyển đi nữa. Em ở tầng trên và “anh” ở tầng dưới. Em đi học cả ngày, còn “anh” thì cũng đi làm đến tận tối nên việc gặp nhau cũng không dễ dàng gì. Em nhớ lần đầu tiên gặp anh là khi anh được buổi về sớm đúng bằng giờ em đi học về: “nhìn thì cũng đẹp trai đấy, ăn mặc lại như 1 người thành đạt, nói giọng nhỏ nhẹ dễ nghe” trong đầu em ân tượng hình ảnh đầu tiên về anh như thế. Cho đến khi e học năm cuối, trong 1 lần đi thực tập. Hôm đấy là 10h tối, em có việc phải sang nhà bạn, xe bus lúc ấy ko hoạt động, đi xe ôm thì cũng sợ bị bắt cóc, taxi mình là sinh viên nên cũng nghĩ tốn kém. Đang loay hoay không biết làm như thế nào thì chị cùng phòng cho số điện thoại của anh và nói: “em gọi cho M đi, người đàn ông của cả xóm”. Suy nghĩ qua loa, rồi ấn liền nút gọi. anh nghe máy hỏi: “ai đấy”, mình trả lời: “em là L cùng phòng chị C đây a ạh” (anh lục lại suy nghĩ chút rồi cũng nghĩ ra mình) “à ừ. em àh. có việc gì không em”, em trả lời: “anh đang ở đâu thế ạh. anh có thể trở em sang nhà bạn bên cầu Vĩnh Tuy không?”, anh nói đang ở bệnh viện với người thân, không ở nhà” nghe đến đây em biết câu trả lời nên nói cảm ơn và tắt máy. máy em đổ chuông. ồh! thì ra anh lại gọi, em nghe máy, anh nói vuông câu “chờ anh 5 phút anh qua đón nhé”. woah, cảm giác thật hạnh phúc….
Anh chở em đi trong 1 buổi đêm mưa bay gió rét, đến nhà bạn đi làm chưa về, anh không quên đứng cùng mình đợi bạn vì sợ “chờ 1 mình sợ phát khiếp”. Từ đây, em và anh hay nhắn tin hỏi han nhau, và bắt đầu là cuộc gọi thoại từ ngắn đến dài. Tình yêu của chúng em không biết bắt đầu từ khi nào.
Và rồi tình yêu cứ thế đong đày trong em từng ngày…..

Và đến ngày em dẫn anh về ra mắt gia đình em. Bất ngờ khi mọi người bên nhà em lại không đồng ý với anh, vì 2 người khác tỉnh, lấy chồng xa vất vả cho em, em lại còn nhỏ, chưa đủ kinh nghiệm để lấy chồng-làm mẹ, anh lại công việc chưa ổn định, lại không làm gần nhà, trong khi công việc của em đã được bác lo và nên lấy chồng cùng nơi làm việc…. Dù biết thế, em đều bỏ qua mọi lời nói từ người thân, và cả công việc ổn định để đến với anh….. Và ngày ấy đã đến khi chúng em có 1 đám cưới hạnh phúc.

Anh vẫn làm trên hà nội, còn em học thêm bằng nữa theo ngành của mẹ anh và ở nhà dưỡng thai.

Làm  mẹ…
Nếu cách đây gần 2 năm, khái niệm làm mẹ trong em vẫn còn mông lung, quả thật em chưa hình dung được làm mẹ sẽ như thế nào? Sẽ phải làm gì và đứa con bé bỏng sẽ ở trong bụng, rồi ra đời sẽ như thế nào…

Vui, sợ, lo lắng, hạnh phúc là những tâm trạng đan xem lẫn lộn trong cảm xúc của chính em khi những ngày đầu biết mình có thai và sắp được làm mẹ.

Em lên mạng tìm hiểu, em tìm hiểu rất nhiều những trang nói về nuôi con, về cách chăm sóc con khi còn trong bụng mẹ.

Em ăn những thức ăn mà trước giờ em chưa nghĩ mình sẽ ăn , nào những chân giò béo ngậy, những thứ bổ dưỡng mà chỉ ngửi hơi em đã cảm thấy buồn nôn.. Thoáng trong đầu em có suy nghĩ sợ, không biết mình sẽ phải đối diện như thế nào đây..

Nhưng rồi, thời gian cứ trôi, ngày qua ngày, em bé trong bụng cứ lớn dần, cứ mỗi tháng lại cùng chồng hồi hộp đi siêu âm để nhìn ngày một rõ hơn mặt của con, cũng để kiểm tra sức khỏe của con thế nào. Người ta bảo, có bầu hay ốm nghén rồi khó chịu này nọ, nhưng với em, cảm giác đó cũng không thường thấy, chắc do em khỏe, với cơ địa từng người. Mọi chuyện đề diễn ra nhẹ nhàng cho đến khi em lên bàn đẻ.

Đâu tưởng rằng cái gì cũng dễ dàng. trong cuộc đời em chưa thấy cái đau nào như đau đẻ. Cảm giác chết đi sống lại, chờ đợi từng giây, đau đớn vật vã, cái cảm giác mà lúc con thúc ra thì biết mình đang sống, mà hết đau là rơi vào tình trạng li bì không biết gì hết. Lúc ấy chỉ mong sao con sớm ra với mẹ, mong sao cho đến ngày mai. Và rồi còn thấy mất hết hi vọng, chán trường, buồn tủi, khổ đau, khi phải chào thua con vì “cứng đầu không thèm ra” bắt mẹ đau hơn 1 ngày, rồi mẹ lại phải lên bàn mổ. Lúc này mới thấu hiểu được phần nào nỗi đau của người mẹ đã sinh ra mình.

Con ra đời, nhìn con mẹ cảm thấy hạnh phúc, bao đau đớn lại tan biến đi, chỉ còn lại mẹ con mình. Từ đây, mẹ bẳ đầu được tập làm mẹ.

Con mới sinh, chỉ bú xong ngủ, đóng bỉm ngày đêm. Ôi! cũng thấy nhẹ nhàng mà, sao có gì vất vả như mọi người thường nói đâu. Con ngủ, mẹ cũng ngủ, mẹ dậy con vẫn ngủ, muốn đi làm việc gì cũng dễ dàng mà. Thì ra có con cũng đâu có khó, chắc do con mình trộm vía nó ngoan thôi nghĩ mà thấy vui.

Thời gian dần trôi, con mỗi ngày 1 lớn. Con không còn ngủ ngoan như mấy ngày đầu nữa, con chuyển sang giai đoạn đòi bế 24/24 và thức đêm. ÔI! cái cuộc đời này sao nó thay đổi thế. Thức đêm với con, ăn uống không đúng giờ giấc, chán ăn, mệt mỏi, em sục mất 5 cân. Trước giờ được cha mẹ đùm bọc nên có biết gì đâu, có thấy hiểu được cha mẹ được gì đâu, nên giờ bắt đầu được làm mẹ mới bắt đầu thấm.

Ngày qua ngày rồi con gái em cũng lớn hơn. Cháu không còn quấy khóc, bế ẵm, thức đêm nữa. Ôi! rất mừng. Cháu chuyển sang giai đoạn biết lẫy. Cháu rất thích lấy, đi ngủ cũng lẫy. Có khi đang quen cho cháu nằm trên ghế không biết gì như mọi lần, là cháu lẫy 1 cái ngã lăn suống đấy, sưng đầu như không. Làm gì thì làm cũng phải trông cháu cẩn thận. Thời gian này cháu bắt đầu bị sài dũi, rồi đốm phân trâu trên đầu. Mẹ cháu chưa từng có kinh nghiệm trong việc ốm đau hay mắc bệnh gì, nên trên người cháu có bắt đầu dấu hiệu của bệnh thì mẹ cháu cũng không biết.Mọi người xung quanh bảo bệnh này bệnh kia, rồi mách cho cách chữa truyền thống. Nhưng mỗi người 1 ý em cũng áp dụng hết mà không ăn thua, nên nhờ đến sự can thiệp của khoa học. Em đưa cháu đến bệnh viện nhi thì người ta bảo bị viêm da cơ địa, rồi cho đơn đi mua thuốc là khỏi. Mới đến đây thôi, em nghĩ người mẹ thầy là giỏi, sinh ra con đã khó, nuôi được con khỏe mạnh còn khó hơn. Chưa kể là cháu đi tiêm về lại cũng rất ngoan, không bị quấy khóc, không chắc em chớt…

Biết lẫy rồi cháu cũng nhanh chóng biết bò, và cũng là lúc cháu tập tành ăn dặm. Trước cứ tưởng con nó biết bò là mình rảnh được 1 phần vì không phải bế suốt nữa, muốn làm gì thì cho con bò quanh nhà, đóng kín cửa là được. Và rồi, em bắt đầu vỡ lẽ khi mà con tập bó làm đổ vỡ hết mấy cái cốc, lọ hoa, mọi thứ trong nhà. Không chỉ thế, giờ em lại không ngồi chơi cho con bú như trước nữa, cũng phải tìm hiểu rồi tập nấu các món ngon cho con ăn chứ. Đâu phải cứ mình thấy ngon thì con ăn được, rồi các món ăn kết hợp như thế nào để con không bị rối loại tiêu hóa,…

Lại tiếp tục nuôi dưỡng ý nghĩ mong con nó biết đi để thả con rong chơi, đi đâu thì dẫn con theo, không phải bế nữa. Cũng giống như biết bò, con lại với được nhiều thứ hơn nữa vì con cao lên gấp đôi mà. Theo con 24/24, không trông con lại sợ con nghịch dại, rồi đi ra ngoài xe cộ. Không chỉ thế, con em ăn tốt mà không lớn, lại bị chê là mẹ vụng, mẹ không chăm con. Mà cũng rất may, con em có còi nhưng trộm vía cháu chả bị ốm bao giờ.
Thoắt chốc  con đã 1 tuổi, một tuổi với bao hạnh phúc, sự lo lắng, niềm vui và đôi khi có cả những giọt nước mắt…

Em cám ơn, cám ơn tất cả, cám ơn vì em đã có một gia đình hạnh phúc, một nhóc tì đáng yêu, một bến bờ để em viết tiếp những ước mơ, những dự định phía trước….

Chắc rằng cuộc sống phía trước còn nhiều những chông gai, nhưng nghĩ đến gia đình, nghĩ đến sự tự tin của chính bản thân, e tin rằng mình sẽ  vượt qua tất cả để có được trọn vẹn những hạnh phúc mình hằng mơ ước…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT