Sự phát triển
của bé

Nhật ký của mẹ : CÓ CON LÀ PHẢI TRANH THỦ

Mẹ và Peru đều giống nhau ở cái bản tính làm gì cũng lâu... nên cả 2 mẹ con phải vượt lên chính mình, mẹ phải tranh thủ nhiều hơn nữa...huhu...

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

Bản tính của mẹ xưa nay làm cái gì cũng lâu lắc chậm chạp từ từ … và thong thả mà bà ngoại gọi là “mò lết” huhu… Người ta nói những người như vậy sau này sẽ sướng và giàu lắm!! híhí… Giàu với sướng chưa thấy đâu thì mẹ đã thấy cái “mò lết” của mẹ bắt đầu rắc rối hơn từ khi có con rồi đó Peru ah!!

Đã thế Peru từ khi mới sinh ra ăn uống bú ngủ gì cũng lâu nên đã bị ngoại phán con rất giống mẹ cái bản tính đó nữa có chết ko cơ chứ!! Cho con bú cũng lâu, dỗ con ngủ cũng vất vả…rồi mỗi lần mắc đái hay mắc ị con trở mình cũng lâu, ngoại chọc con y chang như người ta chuyển dạ đi đẻ vậy! Hihi… Ôi thôi 2 mẹ con cùng mò lết nên bị ngoại gộp chung vào 1 cục nói nói nói hoài nhức cả đầu luôn!! Lúc nào ngoại cũng ca cái bài ca “có con là phải tranh thủ... con ngủ mẹ ngủ, con thức mẹ thức, con chơi mẹ làm công chuyện…bla..bla…bla…”.

Uh thì mẹ biết rồi đó chứ, nhưng cái bản tính nó thế có muốn nhanh cũng đâu có được đâu con!! huhuhu… 3 tháng nay làm quen với việc làm mẹ, và chính thức hơn 1 tháng nay vật lộn 1 mình với con, mẹ đã dần khắc phục được rất nhiều thứ mà tóm lại là phải bỏ bớt các thói quen của cái thời son rãnh để chuyển quá sang bước tiến làm mẹ. Mọi thứ riêng tư của mẹ phải bị bỏ bớt và dẹp sang 1 bên để ưu tiên cho con là số 1 hàng đầu.

Giờ đây mẹ lúc nào cũng phải tranh thủ…tranh thủ và tranh thủ … theo con! Muốn làm việc gì cho cá nhân, hay muốn đi đâu cũng phải lóng nhóng xem tình hình con thế nào rồi mới dám đi, dám làm. Con mà chưa bú, chưa ngủ, … cũng ko dám bỏ đi, mà có đi cũng xót ruột đứng ngồi ko yên rồi nhanh nhanh lo chạy về!! huhu… Mà cái chuyện đi ra ngoài của mẹ bây giờ cũng bị hạn chế và gói gém trong chuyến “đi tạp hóa/ siêu thị” mua tả sữa cho con chứ cũng ko đc la cà dòm ngó lung tung, lựa chọn đồ đạc thỏa sức theo ý thích nữa. Tất cả mọi thứ cần dùng hàng ngày trong gia đình mà hết là mẹ phải ghi ngay vào 1 tờ giấy, list lại khi nào đi là cầm đi cứ thế mà lao vào mua cho nhanh đủ món rồi về cho lẹ. Nếu ko có tờ giấy cầm theo là mẹ ra đó đứng trơ trơ hổng nhớ mua cái gì luôn đó con àh!! [Trách gì người ta nói sau sinh hay quên là thế!! Chả là cái chuyện sinh đẻ nó ko có ảnh hưởng gì đến trí nhớ của người mẹ nhưng do sau sinh người mẹ bị mặc nhiên gắn liền với đứa con nên ko còn nhớ nhung những chuyện khác nữa].

Nhiều khi mẹ phải chấp nhận mua những món hàng giá đắt hơn rất nhiều tại chỗ này cho tiện mặc dù biết ở chỗ kia rẻ nhưng ko có thời gian để chạy sang đó mua. Chưa bao giờ mẹ thấy cái quỹ thời gian của mình nó eo hẹp đến thế!! 24/24 quanh quanh chuyện của con thôi mà nó hết giờ nhanh dễ sợ luôn. Riết mẹ cũng ko còn cái khái niệm thứ/ ngày/ tháng nữa. Mỗi lần muốn biết hôm nay ngày mấy/ thứ mấy mẹ phải mở ĐT lên xem thì mới chính xác, lý do tờ lịch trên tường ko biết đường để mà xé cho nó đúng!!

Dù cố gắng tranh thủ và thích nghi cuộc sống khi có con nhưng mẹ vẫn ko tài nào mà chỉ bên cạnh ôm con suốt được vì mẹ phải làm rất nhiều thứ việc vặt trong nhà ko tên khác để phục vụ cho con nữa. Chính vì thế có những lúc có 1 mình mà muốn tươm tất thì mẹ phải cho con vô xe đẩy đẩy theo ra sau bếp/ WC để làm việc nhà và đi tắm thì phải để con trước cửa nhà tắm luôn. hic..hic…

Những lúc như thế mẹ nhìn con thương lắm!! Nhưng biết sao được hả con trai, vì có 1 mình mẹ thôi ah!!

Dù tất bật và ngày nào cũng đuối rã rời luôn nhưng quay sang nhìn con ngủ, con cười là mẹ quên hết và ko hề nhàm chán cái công việc làm mẹ của mình. Được dõi theo từng bước phát triển của con là niềm hạnh phúc vô cùng to lớn của mẹ. Cứ mỗi ngày trôi qua con lại lớn và biết thêm 1 chút, biết làm nhiều trò hơn… là mẹ rất vui. Mẹ ước gì nhà mình đông người hơn để 2 mẹ con mình khỏi côi cút nhưng hoàn cảnh đã thế rồi phải chấp nhận thôi con àh!!

Nhiều lúc mẹ mệt mà con lại quấy quá mẹ cáu và la mắng con. Mà mỗi lần mẹ la lớn tiếng con lại tưởng mẹ giỡn nên con cười với mẹ rất tươi, có khi cười ra tiếng luôn. Cái vẻ mặt của con lúc đó chỉ làm mẹ thương thêm thôi vì mẹ biết con ngơ ngác ngây thơ chưa biết gì mà! Hic.hic..

P/S :  Chiều nay mẹ lại đẩy Peru ra sau để tranh thủ tắm và ăn cơm! Đây là lần thứ “n” mẹ cho con vào xe đẩy theo ra sau làm công chuyện rồi!! Xót ruột ghê gớm luôn đó Peru ah!! Mẹ sẽ cố gắng tranh thủ hơn nữa để khi con thức mẹ chơi đùa cùng con và ko để con 1 mình nữa nha!! Phải viết lại ngay để nhớ!! Huhu…

 

[NK của mẹ Peru]

VT,17.07.2014

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT