Sự phát triển
của bé

Những ngày con thơ bé 4

mẹ nhớ những khoảnh khắc đầu đời

Khi con được xuất viện, được về nhà, được hít thở không khí trong lành, thoáng đãng nên con đã khỏe dần lên rất nhiều. Con ăn, ngủ đều đặn và chơi rất ngoan. Tháng đầu tiên, con tăng tới 1.8kg, trộm vía, sữa mẹ cũng mát nên con có da có thịt, hồng hào hẳn lên. Trong nhà, ai cũng mừng, cũng vui. Ngày đầy tháng con, bố có mời bạn bè tới chung vui với niềm vui riêng của nhà mình. Con đầy tháng, mẹ khỏe con khỏe nên bà ngoại cũng về quê còn chăm ông ngoại và cậu út, nhường quyền chăm sóc lại cho bà nội. Tưởng chừng như mọi thứ trọn vẹn khi con cứ ăn,chơi rồi ngủ. Nhưng, cuộc đời và tương lai khó mà đoán trước được điều gì sẽ xảy ra. Sau ngày tròn tháng, con bỗng trở nên sụt sịt, ho vài tiếng. Đến bây giờ, mẹ cũng chẳng thể hiểu vì sao con lại bị nhiễm bệnh, dù bà ngoại cực kì kĩ tính, bố thì từ khi có con cực kì sạch sẽ, nói chung, con được chăm sóc rất cẩn thận, vậy mà chẳng hiểu tại sao con lại có thể nhiễm bệnh được. Đó là những  ngày trời  mưa, không khí ẩm ướt, dù mẹ đã rất cẩn  thận mặc quần áo, che chắn, kiêng cữ cho con nhưng con vẫn ho vài tiếng. Theo kinh nghiệm của bà nội, mẹ cho con uống vài giọt nước hẹ hấp cơm, thấy con cũng có phần nào đỡ. Thế nhưng, đến chiều ngày 4.9 bỗng dưng con ho sặc sụa, tím tái liên hồi, mẹ tưởng con bị sặc sữa, nhưng dỗ mãi con vẫn không nín. Trước đó, bố mẹ cũng có tí cãi nhau nên đên đó, bố đi chơi, con mẹ mệt quá, nhờ bà nội bế con để mẹ tranh thủ ngủ tí. Mẹ mệt và thiếp đi lúc nào không biết, tới lúc tình dậy thì thấy con khóc thét liên hồi mà không thể nào dỗ được. Mẹ gọi điện, nhưng mãi 11h đêm bố mới về. Đêm, con không thể nào nhắm mắt ngủ được tí, bố mẹ, bà thay nhau bế, con cũng không thèm bú, lúc đói quá, con bú thì lại nôn hết ra. Mãi đến 2,3h sáng, con vẫn trong tình trạng ấy, thật sự lúc đó mẹ rất sợ, cứ nhìn con oằn người mà ho rồi nôn hết sạch sữa ra là mẹ lại không cầm nổi nước mắt, lúc đó, mẹ chỉ cầu mong mẹ có thể chịu đựng thay con tất cả. Một đứa trẻ sơ sinh 1 tháng 4 ngày mà đã phải chịu đựng khổ sở như vậy, mẹ không tài nào chịu đựng nổi. Ngay lúc đó, mẹ bảo bố gọi xe và cho con nhập viện ngay. Con biết cái cảm giác, 3h sáng ôm con lên xe mà lòng mẹ rồi bời, tay mẹ run cầm cập, chân mẹ không thể nào dứng vững được, xe lao đi giữa cái lạnh của đêm, cái lạnh của những cơn mưa và những giọt nước mắt của mẹ… Con được đưa ngay vào khoa cấp cứu lúc 5h sáng. Lúc ấy, chỉ có vài ba bác sĩ trực đêm. Con nhanh chống được bác sĩ khám và cho thở khí dung ngay lập tức vì con có dấu hiệu khó thở và co lõm lồng ngực – một dáu hiệu cực kì nguy hiểm ở trẻ sơ sinh. Thở xong 3 ông khí dung, con có vẻ dễ chịu hơn nhiều, con chịu bú và chịu ngủ được lúc, chờ các bác sĩ giao ban. Trời sáng, con được chỉ định đi chụp phổi và xét nghiệm máu. Lúc lấy máu, bác sĩ đuổi mẹ ra ngoài, nghe tiếng con khóc thét mà tim mẹ như có ai bóp chặt. Sau những kiểm tra ban đầu, bác sĩ chẩn đoán con bị viêm phê quản bội nhiễm, con vẫn được nằm ở phòng cấp cứ để chờ chuyển về khoa Hô hấp. Bố mẹ cũng yên tâm được phần nào vì mẹ có người bạn làm bác sĩ ở đây. Xế chiều, con được chuyển về khoa Hô hấp, nhưng vì quá đông nên bố xin cho con nằm ở khoa Dịch vụ vì con còn quá nhỏ, có lẽ là nhỏ tuổi nhất phòng bệnh lúc bấy giờ. Một phần, có lẽ được thở khí dung, một phần do trời nắng ấm lên tí nên con có vẻ dễ chịu hơn. Nhưng, đêm đến, con lại làm bố mẹ sợ.10 h đêm, cho con bú, mẹ cảm nhận được con thở rất mệt và gấp, nên liền bảo bố lên báo cho bác sĩ trực. Bs bảo mang con lên phòng cấp cứ, mấy cô y tá kiểm tra, thấy con khó thở và ngạt mũi nên đành cho hút mũi.Khi cô y tá nhét cái ống hút vào mũi cũng là lúc con khóc thét lên, nhưng lạ thay, khi hút mũi xong con lại thở yếu nên phải cho thở oxy. Mà thở oxy với con là cả một cực hình, con liên tục lấy tay giật cái dây thở ra và khóc thét lên đến mẹ cũng không dỗ nổi, nhìn con xót quá,mẹ đành kêu bố ra nói với cô y tá cho con về phòng, đừng bắt con thở oxy nữa. Mẹ bị cô y tá măng cho” đưa về phòng bị suy hô hấp, có vấn đề gì, ai chịu trách nhiệm?”, lúc đó, mẹ mới sực tỉnh, y tá làm viêc, họ có nguyên tắc của họ, nếu cứ xót con như  mình thì làm sao con khỏi bệnh được chứ?
 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 16919 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 14720 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 12654 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12084 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 10749 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT