Sự phát triển
của bé

Những khoảnh khắc khó quên

Hạnh phúc lắm khi nhìn con khôn lớn từng ngày và cùng con trải qua những cột mốc quan trọng!

Lần đầu tiên con biết lật – một khoảnh khắc tuyệt vời mà mẹ không thể nào quên được. Hôm ấy, một buổi sáng đẹp trời cũng là ngày đầu tiên mẹ đi làm trở lại sau thời gian nghỉ hộ sản. Lần đầu tiên phải xa con (dù chỉ vài tiếng đồng hồ thôi) nhưng trong lòng mẹ ngổn ngang bao nỗi lo âu, chắc là con sẽ sợ lắm khi không thấy mẹ bên cạnh, không biết con đã quen được cách chăm sóc của bà hay chưa, mẹ sợ con sẽ khóc vì thiếu hơi mẹ,…Sau khi chuẩn bị mọi thứ tươm tất, dặn dò bà mọi thứ rồi nhưng mẹ cứ đi ra đi vào mà chưa thể bước ra khỏi nhà, mẹ len lén nhìn con đang nằm chơi mà không dám đến gần con, không dám ôm hôn tạm biệt con vì mẹ sợ con sẽ khóc. Khi mẹ vừa quay lưng bước đi thì bà gọi, một cảm xúc dâng trào trong mẹ, niềm hạnh phúc như vỡ òa khi lần đầu tiên mẹ nhìn thấy con lật. Hai dòng nước mắt vui sướng đã tuôn dài trên đôi gò má của mẹ tự lúc nào không biết. Mẹ nhẹ nhàng ôm chặt con vào lòng và dường như đôi bàn tay bé xíu của con cũng đang âu yếm ôm lấy mẹ. Cảm ơn con gái – thiên thần nhỏ của mẹ, cú lật đầu tiên của con thật đúng lúc, nó như truyền thêm sức mạnh, thêm niềm tin cho mẹ, như con muốn nói với mẹ rằng “Mẹ hãy yên tâm nhé, con gái của mẹ đã lớn rồi mà!”. Mẹ yêu con nhiều lắm lắm thiên thần nhỏ của mẹ ơi!

9 tháng 20 ngày, lần đầu tiên mẹ đặt con ngồi xuống nền đất ngoài công viên và quan sát phản ứng của con. Đầu tiên, con đảo mắt nhìn xung quanh và dừng lại ở những vật gì là lạ, đó là những chiếc lá khô. Con quan sát chúng một lúc rồi đưa tay nhặt lấy, cầm chiếc lá trong tay con xoay tới xoay lui ngắm nhìn chúng. Rồi con từ từ xé vụn từng mãnh và con bắt đầu thích thú cười nắc nẻ theo âm thanh lắc rắc của những chiếc lá khô vụn vỡ trong bàn tay bé nhỏ của con. Con lần lượt nhặt từng cái lá, xé nát rồi lại cười. Đôi mắt thơ ngây của con tròn xoe nhìn mẹ như hờn như trách “Thế giới bên ngoài nhiều điều thú vị thế kia sao mẹ không cho con được khám phá sớm hơn!”. Một cảm xúc dâng trào, mẹ thấy mình thật có lỗi với con, cái cảm giác muốn bảo bọc, che chở, bảo vệ con quá mức của mẹ đã làm lỡ mất những cơ hội để con được thỏa thích khám phá thế giới xung quanh. Từ ngày hôm ấy mẹ đã nhận ra rằng con của mẹ đã lớn, thích thú được học hỏi và khám phá nhiều hơn vì vậy mẹ luôn dành thời gian mỗi chiều đưa con đi ra ngoài chơi để con thỏa thích vui đùa, thỏa thích khám phá.

Ngày 3.10.2013 – con đã được 11 tháng 4 ngày cũng là lần đầu tiên con tự bước đi được vài bước trên chính đôi chân của mình. Ba mẹ ngồi ở hai đầu giường và tập cho con đi qua đi lại. Mẹ nhớ mãi những bước chân đầu tiên của con vừa ngập ngừng, sợ sệt nhưng lại có chút thích thú, muốn thử, muốn khám phá điều mới lạ và sự tò mò cộng với một chút can đảm con đã thành công! Con gái của mẹ thật giỏi! Con cười thích thú khi lần đầu tiên tự mình có thể bước đi. Ba mẹ thì vui không kể xiết, ba cười mà mắt đỏ hoe và có lẽ mẹ cũng vậy!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Bin Bo
    • 273 chủ đề | 
    • 7365 trả lời
    tích lũy được 98 điểm
    1
  • nguyễn thị thoan
    • 530 chủ đề | 
    • 14222 trả lời
    tích lũy được 51 điểm
    2
  • mẹ xí muội
    • 242 chủ đề | 
    • 3219 trả lời
    tích lũy được 43 điểm
    3
  • MarryBaby
    • 233 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 30 điểm
    4
  • Hạ Vũ Ơi
    • 514 chủ đề | 
    • 11012 trả lời
    tích lũy được 29 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT