Sự phát triển
của bé

Nhật Ký Về Quê

Một chuyến về quê đầy ý nghĩa của con !

Như đã hẹn, 5 giờ bạn ý khua khoắng cả nhà:
-Ông nội ơi dậy thôi đi kẻo tí nữa nắng, giọng bạn ý cứ như một nông dân thực thụ ý 🙂
-Cứ từ từ, gớm lát ra đó được vài phút lại cong mông đòi về cho mà xem, Bà nội có vẻ hiểu cháu đích tôn quá mà 🙂
– Bà cứ yên tâm, cháu phụ ông nhổ lạc đến lúc nào nắng mới về, cháu cũng 10 tuổi rồi mà, bà cứ tưởng cháu còn bé à, cháu lớn rồi chứ bộ 😀
Thế là 3 người nông dân lên đường, Ông nội, mẹ và 1 giai thành phố được gọi là ” nông dân” cho nó …sang 😀
Khoảng 5 phút thôi, bạn ý bắt đầu hỏi đủ thứ :
-Thế ngày nào Ông cũng phải làm thế này hả ông ?
-Đúng rồi, ông là nông dân mà, công việc chính của ông là làm ruộng thôi, ông trồng lúa, trồng lạc, khoai lang và các loại rau màu.
-Thế Ông không thấy mệt à, sao cháu mới nhổ được ít mà thấy đau lưng và hơi mệt mệt rồi, ông làm quanh năm suốt tháng thế mà không mệt à, ông tài thế !!! 🙂
Hình như ông có vẻ được an ủi tẹo nào vì lời lé của ” bác nông dân thành phố” 🙂
-Ông có mệt chứ, có lúc còn buồn, còn chán là đằng khác, nhưng nghề nông đã theo ông từ khi ông còn nhỏ, ông không được học hành, không được như các cháu bây giờ có nhiều lựa chọn, mà ngày xưa không có học thì việc duy nhất ở luỹ tre làng là làm ruộng nuôi sống bản thân và gia đình, không làm ruộng là chết đói thôi. Nên Ông rất ý thức được việc này, đã không quản mệt nhọc, vất vả để nuôi Bố con ăn học thành tài, vượt ra khỏi luỹ tre làng, không phải khổ như ông…
Nghe ông nói đến đây mắt Mẹ thấy cay xè, nắng chưa lên, mồ hôi chưa toát mà thấy xót xa …
-Dạ, cháu hiểu rồi, nên cháu sẽ cố gắng học thật giỏi ông ạ !
Câu chuyện cứ thế diễn ra, 2 luống lạc đã nhổ gần hết, nắng đã chói chang, ông nội giục 2 mẹ con về kẻo say nắng, mẹ cũng thương ông ở lại cố nhỏ xong, kêu con về trước nhưng bạn ý chẳng chịu về:
_Thôi con nhổ xong cùng Ông và Mẹ rồi về, ông ngày nào cũng làm mà không mệt, mẹ con mình làm 1 ngày mệt 1 tí cũng không sao mẹ nhỉ ?
Ôi! Con tôi lớn thật rồi, chàng trai của mẹ đã thật sự trưởng thành ngoài sức tưởng tượng của mẹ. Chẳng uổng công mỗi ngày mẹ nhắc nhở con nhớ về quê, nhớ giọt mồ hôi của ông bà một nắng hai sương…
Hãy phát huy nhé con trai, sự đồng cảm, sẻ chia bao giờ cũng là liều thuốc quý, là động lực, là niềm an ủi vô cùng lớn lao con trai ạ !!!

Blog mới nhất

Xem thêm
  • chuyện mùng 1 tết (tiếp theo) chuyện mùng 1 tết (tiếp theo)
    Nối tiếp câu chuyện mùng 1 tết. Bo lại kể tiếp chuyện về nhà ông nội chơi hén ... tai đây Bo được chụp quá chừng...
  • Mồng 7 tết! Mồng 7 tết!
    Cả nhà cho em mơ 1 chút! Em là em cũng hy vọng nhà em năm nay "Tiền vào như nước sông Đà - Tiền ra nhỏ giọt như cà...
  • Ngày mùng 1 tết Ngày mùng 1 tết
    Giao thừa là ngày mẹ bỏ rơi mình, ba bỏ rơi mình, mỗi anh Bin là thương mình yêu mình chơi với mình thôi à ... Mùng...
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Bin Bo
    • 256 chủ đề | 
    • 6960 trả lời
    tích lũy được 50 điểm
    1
  • nguyễn thị thoan
    • 526 chủ đề | 
    • 14195 trả lời
    tích lũy được 46 điểm
    2
  • MarryBaby
    • 233 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 237 chủ đề | 
    • 3015 trả lời
    tích lũy được 28 điểm
    4
  • Hạ Vũ Ơi
    • 509 chủ đề | 
    • 10894 trả lời
    tích lũy được 18 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT