Sự phát triển
của bé

Nhật ký ngày có con!

Công chúa nhỏ của mẹ! Vậy là hôm nay con đã được mười tám tháng rồi. Thời gian trôi đi thật nhanh. Mới ngày nào mẹ còn...

Công chúa nhỏ của mẹ!

Vậy là hôm nay con đã được mười tám tháng rồi. Thời gian trôi đi thật nhanh. Mới ngày nào mẹ còn độc thân loăng quăng đi chơi khắp mọi nơi, thế mà đùng một cái lấy bố con, rùi có con và tổ ấm nhỏ hạnh phúc của riêng mình. Cứ như một giấc mơ ấy con yêu ạ.
Để mẹ kể cho con nghe về hành trình con đến bên mẹ như thế nào con nhé. Bố mẹ cưới nhau được ba tháng thì nhận được tin vui từ con. Trộm vía thế cũng là nhanh vì bố mẹ đều lớn tuổi cả rồi. Lúc mới cưới, hai tháng đầu ko có gì cũng sợ vì mẹ bé nhỏ quá, rùi gầy trơ xương, đi đâu cũng lo người ta bảo cau điếc. Hôm mua que thử về thử thấy hai vạch, mẹ vui và hạnh phúc lắm. 4h sáng mẹ lay bố con dậy để khoe, bố con mắt nhắm mắt mở tặc lưỡi làm luôn câu “hàng Nhật xịn nó phải thế” rồi tủm tỉm ôm mẹ ngủ tiếp. Mẹ biết lúc đấy bố con rất vui. Nhưng đàn ông thì không thể hiện cảm xúc vui sướng lộ liễu như phụ nữ. Mẹ nhớ ngày hôm đó là ngày cưới của cô Duyên chú Tài bên Minh Khai con ạ.

Những ngày đầu thai kì, mẹ đã cảm nhận dần đc sự hình thành của con trong bụng mẹ. Mẹ đã cầu mong con là con gái, mặc dù lúc nói đến chuyện mẹ thích con gái là bố con lại ghen tị. Suốt ngày mẹ chỉ lên mạng xem váy vó, quần áo và ngắm các bé gái, trong khi đó bố cứ thắc mắc “làm sao vợ lại nghĩ nó là con gái mà không nghĩ là con trai nhỉ?” Mẹ cũng không biết sao nữa, có lẽ là do linh cảm từ lúc biết mình sẽ trở thành một người mẹ. Từ lúc biết có con, mẹ hoan hỉ khoe khắp mọi người, có cảm giác như mình được ông trời iu ái ban cho điều tốt đẹp nhất của cuộc sống vậy. Người thân và bạn bè của mẹ cũng thi nhau gửi những lời chúc mừng tới mẹ. Bà nội và ông bà ngoại cũng rất vui. Con thấy đấy, sự xuất hiện của con làm cho cuộc sống của mẹ trở nên tươi đẹp hơn bao giờ hết.

Mang bầu con đến tuần thứ 16 thì mẹ biết chắc chắn con là con gái. Vui! Cảm giác vui sướng hạnh phúc giúp cho mẹ khoẻ mạnh hẳn lên. Suốt quá trình mang thai mẹ chả bị cơn nghén nào hành hạ cả. Mẹ biết con sẽ là một đứa trẻ ngoan ngoãn khoẻ mạnh. Đợt bầu con mẹ đi làm chăm chỉ, hiếm khi mới nghỉ, lại còn tăng ca đi làm ngày nghỉ rất hăng hái khiến mọi người ngạc nhiên lắm. Ai cũng bảo mẹ sao mà trâu bò thế, rồi tham như gấu, rồi kêu làm ít thôi không mệt. Hì. Thật sự thì có con đi làm cùng mẹ nên mẹ chả thấy mệt gì cả con ạ.

Hơn 9 tháng con nằm trong bụng mẹ, ngày nào mẹ cũng vui. Duy nhất chỉ có một đợt mẹ buồn, đó là đợt cụ thân sinh ra ông ngoại con qua đời con ạ. Thế mà cũng đã qua ngày giỗ đầu của cụ rồi. Nhanh quá!

Mẹ xin nghỉ trước ngày dự sinh của con hai ngày. Người ta cứ bảo con so thì thường đẻ sớm nên lúc được tròn chín tháng đi làm mọi người cứ lo cho mẹ. Ai cũng bảo mẹ định để taxi của công ty đưa đi đẻ à? Nhưng mẹ thấy mình chả có dấu hiệu gì sắp sinh cả nên cứ đi làm thôi. Mẹ nhớ ngày 12 tháng 12 mẹ viết giấy xin nghỉ sinh. Hôm đó đi xin giấy chuyển viện từ tuyến huyện lên bệnh viện phụ sản. Mẹ thấp bé, lại chửa to nên không dám liều mạng, xin các bác sỹ dưới huyện chuyển lên tỉnh đẻ con cho an tâm.

Dự kiến là ngày 14 sẽ sinh con nên ngày 13 bà ngoại và bố con đưa mẹ lên phụ sản tỉnh để khám. Các bác sỹ khám cho mẹ thông báo mẹ chưa có dấu hiệu chuyển dạ. Lo là lo. Đến ngày con phải ra rồi mà sao lại không có dấu hiệu gì là sao? Nhưng mẹ vẫn quyết định nhập viện. Ở bệnh viện luôn cho yên tâm chứ trời rét, về nhà lỡ đêm hôm mà đau thì không biết phải làm sao.

Ở bệnh viện ba ngày mà vẫn không có dấu hiệu chuyển dạ. Ông bà rồi bố con đứng ngồi không yên. Con ngoan là ngoan mà sao đến ngày con phải ra con lại lì lợm thế không biết. Ba ngày đó đối với mẹ dài như một thế kỉ con ạ.

Đã vậy mẹ còn bị trĩ, lòi hết cả dom, đau trĩ mà chả đau đẻ gì mới chết. Những ngày đó phòng mẹ nằm còn bị trộm hỏi thăm giữa thanh thiên bạch nhật. Cũng may khi trộm nó lục túi đựng đồ của mẹ thì mẹ phát hiện ra. Phòng mẹ có người bị mất điện thoại. Các cô các bà trong phòng ai cũng sợ hãi. Lúc đấy mẹ chỉ mong con sớm chui ra để mẹ còn đc về nhà. Sợ.

Sáng ngày 16/12, bà trẻ làm trong bệnh viện gọi điện cho mẹ, khuyên mẹ nên mổ vì các bác sỹ theo dõi bệnh án cho mẹ bảo mẹ bị trĩ cấp độ 3, nếu đẻ thường rất nguy hiểm, con thì nằm lì quá ngày dự sinh mất rồi. 10h sáng mẹ quyết định mổ luôn trong ngày. Thế là lóp ngóp đi ra quán gội đầu. 14h chiều bác sỹ trưởng khoa gọi bố mẹ sang làm thủ tục cam kết, 14h20 mẹ lên phòng mổ. Mẹ nằm lên bàn mổ cho các bác sỹ tiêm thuốc gây tê tuỷ sống. Các loại dây rợ chằng chịt ở tay mẹ. Mẹ mở to mắt nhưng bán thân bất toại. Khi các bác sỹ rạch vết dao đầu tiên mẹ biết, rồi lúc lôi con ra, nghe tiếng con khóc thì nước mắt của mẹ cũng chảy. Mẹ hạnh phúc lắm con ạ. Nhưng mẹ lại nằm đấy không cử động được. Cô y tá mặc quần áo vào cho con, bế con lại gần mẹ bảo mẹ nhìn con đi, con gái nặng 3,3kg, dài rộng trắng trẻo xinh xắn lắm. Rồi đeo vào tay mẹ và chân của con một chiếc vòng nhựa có ghi tên của mẹ, ngày sinh và cân nặng của con. Mẹ nhìn con đc 5 giây thì người ta bế con đi. Bố con và ông bà ngoại đứng chờ ngoài phòng mổ, mẹ nằm cho các bác sỹ tiến hành khâu vết mổ, lúc đấy mẹ nghĩ chắc con đang ở với bố con rồi. Thế là cũng yên tâm.

Vào phòng mổ và ra khỏi đó chỉ mất khoảng 30p. Bác sỹ mổ họ làm nhanh gọn lắm. Nói thật với con chứ lúc nằm trên bàn mổ mẹ cũng lo, lỡ họ rạch dao rạch quá tay vào người con thì phải làm sao, rồi lỡ lúc khâu vết mổ họ để quên cái gì lại trong bụng mẹ thì sao. Đúng là thần hồn nát thần tính. Cũng tại mẹ đọc nhiều chuyện linh tinh lúc bầu bí, xong lại sợ phải đẻ mổ ngay từ đầu nên mới thế. Mổ rồi mới biết chuyện rủi ro là hi hữu.

Mẹ được đưa vào phòng hồi sức. Lúc mở mắt ra thấy bà ngoại và bố. Mẹ hỏi bà và bố con đâu. Bà bảo đang trong phòng ấp, bao giờ mẹ được trả về phòng riêng bệnh nhân thì mới đưa con về. Vậy là con vừa ra đời đã phải ở một mình một chỗ. Mẹ nhớ hôm ấy trời rất lạnh, là ngày lạnh nhất trong năm. Ông ngoại thì sau khi nhìn thấy con là về luôn để đón anh Thảo anh Đăng cho kịp, còn bà nội phải ở nhà lo cơm nước mọi việc. Mẹ trải qua 16 tiếng đồng hồ ở phòng hồi sức, từ 15h chiều ngày 16 đến 7h sáng ngày 17. Đêm hôm đó quả là một đêm kinh hoàng với mẹ. Vì thuốc tê chỉ có tác dụng 6 tiếng đồng hồ. Sau khi hết thuốc, mẹ đau lắm. Nửa đêm trở về sáng mẹ đau vật vã, đau vết mổ, đau co dạ con. Trong phòng hồi sức có gần 30 người cũng mổ như mẹ. Bà ngoại đi hỏi cảm giác của từng người. Bà kiểm tra thấy mẹ không ra huyết như mọi người nên sốt ruột đứng ngồi không yên. Mẹ là con gái của bà nên chắc bà xót lắm. Bà cầu cứu các điều dưỡng đến kiểm tra cho mẹ. Lần lượt từng người ấn rồi day bụng mà vẫn không thấy máu chảy. Mẹ thì đau, cắn răng chịu đau. Đến 3h, nửa đêm về sáng đau quá không chịu được, mẹ đã yêu cầu tiêm mũi giảm đau. Thuốc giảm đau quả là có tác dụng. Mẹ hết đau và nhắm mắt ngủ đến 7h.

Hơn 7h sáng mẹ đc chuyển về phòng chăm sóc bệnh nhân. Bố chạy đi đón con. Mẹ chả đi lại được, cứ nằm lì một chỗ. Bác sỹ điều dưỡng sang động viên mẹ nằm nốt ngày hôm nay thôi, mai phải cố gắng đứng dậy mà tập đi để nhanh bình phục. Lúc đấy thật sự mẹ rất sợ, mẹ sợ lỡ chẳng may không thể đứng lên đi lại được thì không biết sẽ ra sao.

Những ngày nằm viện mẹ mệt nên không chăm được con, cũng không có sữa cho con bú vì đẻ mổ tiêm nhiều kháng sinh nên sữa không về. Vậy là phải cho con ăn sữa công thức, lại nhờ cả vào bà ngoại. Trộm vía, con gái mẹ ngoan là ngoan, không những không quấy khóc mà còn ăn ngoan ngủ ngoan, con xinh lên qua mỗi ngày. Nhìn con ngoan ngoãn trong khi những bạn cùng phòng quấy khóc điên đảo, mẹ phần nào yên tâm tập luyện để mau hồi phục. Mấy ngày đầu mẹ đi lại rất khó khăn, bố con phải dìu mẹ tập từng bước. Nhưng chỉ sau một tuần là mẹ đã phần nào bình phục, tự đi được, tự làm vệ sinh cá nhân và cũng đã mỉm cười được với mọi người (lúc đầu phải nín cười vì sợ đau, sợ bục chỉ vết mổ).

Sau 7 ngày dưỡng sức ở bệnh viện, mẹ con mình được xuất viện. Sau 7 ngày mới được nhìn thấy ánh mặt trời. Cảm giác có con chào đời, đi cùng với mẹ về nhà thật khác. Vui, hạnh phúc, hãnh diện với đời…Có lẽ chỉ có ai làm mẹ rồi mới thấu hiểu được hết niềm vui của mẹ lúc đó.

Sau ba tuần không có sữa cho con ti, với sự yêu thương và cố gắng tìm lại nguồn sữa mẹ của ông bà hai bên nội ngoại dành cho hai mẹ con, cuối cùng sữa mẹ cũng đã về. Đúng là một trận chiến dai dẳng con nhỉ. Người ta đẻ xong sữa về tràn trề, nhưng mẹ thì phải mất hai ba tuần tìm mọi biện pháp để có. Lúc đầu con chả chịu ti mẹ vì con quen ti bình rồi. Chỉ thế thôi cũng đủ để mẹ thấy stress và áp lực. Phải mất vài ngày con mới bỏ được cái ti giả kia để quay về ti mẹ. Có sữa mẹ rồi, con ăn nhiều hơn và cứ thế lớn lên.

Con gái mẹ tuyệt vời lắm nhé. Con chả khóc lóc hay phá bĩnh bao giờ. Con rất thích tắm. Một tháng tuổi mẹ đặt con nằm sấp, con tự ngỏng đầy dậy. Hai tháng hai mươi ngày con biết lẫy. Bốn tháng rưỡi con biết trườn, cướp đồ và la hét. Sáu tháng rưỡi con đã biết nhổm mông rùi phi về phía trước. Bảy tháng con tự ngồi. Ngày nào cũng đi ị một lần đều tăm tắp. Con ăn khoẻ, ngủ ngoan. Trộm vía hơn bảy tháng rùi mà con chưa ốm lần nào. Giờ thì nghịch như ranh, chân tay không lúc nào yên một chỗ trừ lúc con ngủ. Con cứ thế lớn lên mỗi ngày. Mỗi ngày nhìn con lớn lên đều là niềm vui của bố mẹ.

Rồi mẹ đi làm, con được năm tháng rưỡi là mẹ đã quay trở lại với công việc. Trước đây chưa có con mẹ còn hay la cà và tụ tập với bạn bè. Từ ngày có con, mẹ khác hẳn, hết giờ làm là cứ thẳng đường về nhà. Đấy, con quan trọng với mẹ vậy đấy. Cảm giác này của mẹ mong rằng sau này con sẽ hiểu. Con hãy lớn nhanh, khoẻ mạnh và là cô công chúa thật đáng yêu của mẹ con nhé.

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Ngày chủ nhật Ngày chủ nhật
    Ngày chủ nhật của mẹ là niềm vui của em
  • Hành Trình yêu thương Hành Trình yêu thương
    Con trai  yêu à, mới đó  mà  mẹ  con  ta bên nhau...
  • Hạnh Phúc Hạnh Phúc
    Lần đầu tiên được dùng thử nơ con gái,cũng trông giống con gái lắm cơ.ahih
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32098 trả lời
    tích lũy được 8459 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6328 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10136 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5374 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT