Sự phát triển
của bé

Nhật kí Single mom

Hành trình "đeo ba lô ngược" của mẹ nấm và milk là một hành trình khó khăn nhưng hai mẹ con đã cùng nhau vượt qua dễ dàng

Ngày…Tháng…năm…
Milk yêu à, dấu hiệu thai nghén đầu tiên của mẹ là việc khi mới thụ thai mẹ ngủ rất nhiều và thèm ăn bất kì loại thức ăn gì có mùi thơm bay qua mũi mẹ ,mẹ thèm đến mức nước dãi tuôn ra ào ào và lao ngay vào ăn cho bằng được mới thôi. Mẹ thử liền hai que, lên hai vạch, mẹ choáng váng với cái “tin vui” không hề mong muốn ấy. Mẹ đã nghĩ cuộc đời mẹ coi như chẳng còn gì đáng sống nữa rồi…con được 4tuần thai..

Ngày…Tháng…năm…
Mẹ đi siêu âm lần đầu tiên, con được 8 tuần thai, bác sĩ nhìn sâu vào mắt mẹ rồi hỏi :”có gia đình chưa?” Mẹ nghẹn ngào lắm nhưng vẫn cố trả lời, giọng rất nhỏ :”dạ, rồi ạ !”.Mẹ suy nghĩ nhiều quá và khóc nhiều, nhiều quá đến mức ốm ra. Trận ốm ấy mẹ bị sốt và người uể oải như bị cảm cúm, không dám uống thuốc vì mẹ có chút kiến thức về mang thai và sinh con của những chị bạn hàng xóm ,mẹ mệt và chán ăn. Hôm đó cơ thể mẹ suy kiệt đến mức dậy không nổi ,mẹ còn nhớ phải lết dậy khỏi giường nhờ bà Dung hàng xóm mua giúp bát cháo gà và cố nuốt để sống, lúc đó mẹ chỉ nghĩ được vậy thôi.

Ngày…Tháng…năm…

Bà cố ra chơi với mẹ giữa lúc tâm trạng mẹ rối bời…Bà thắc mắc chẳng hiểu sao hồi xưa ngủ cùng bà mẹ luôn ôm bà mà dạo ấy bà ra mẹ ngủ cứ khoanh tay trước ngực như phòng vệ ,bà ở chơi hai tuần mà mẹ cứ gắt gỏng với bà hoài ,tại mẹ stress quá ,mẹ lại chỉ ăn được hoa quả không ăn được cơm. Mẹ phải gắng lắm để không có biểu hiện gì khác lạ trước mặt bà cố. Bà đã khóc và tâm sự với chị Mai hàng xóm thân với mẹ khi mẹ đi dạy, nhưng mẹ không cho chị ấy nói nên bà cũng không biết mẹ đã có con.Mẹ buồn khổ với ý nghĩ phải nuôi con thế nào đây vì bố bảo mẹ phải chờ bố ,bố chưa thể cưới mẹ được.

4bc9b638b3d452e384ed500922d909b5 (1)n

Ngày…Tháng…năm…
Mẹ mang thai con được 3tháng, mẹ vẫn về quê giỗ bà ngoại con rồi mẹ trở ra Vinh ,từ đó mẹ gần như không liên lạc với gia đình nữa.Con ơi, mẹ có mặt mũi nào vác cái trống về quê, mẹ không thể vượt qua được nỗi mặc cảm mẹ từng là niềm tự hào của dòng họ .mẹ chấp nhận cô đơn buồn tủi một mình lủi thủi nuôi con ,có bố hay không mẹ chẳng quan trọng nữa . Mẹ luôn từ chối bận và ít nghe điện thoại của gia đình . Con ngày càng lớn trong bụng mẹ mà tội nghiệp mẹ cứ phải dấu diếm con. Mẹ bầu hầu như nghén ngẩm nhưng trời thương mẹ , mẹ chỉ buồn nôn khi ngửi thấy mùi tanh và mùi thuốc bắc thôi. Thật lạ là đúng 3 tháng 10 ngày mẹ hết nghén ,sang ngày thứ 11 mẹ bắt đầu ăn được cơm rồi.

Ngày…tháng….năm….
Con được 16 tuần thai mẹ lại đến gặp bs. Chưa biết giới tính nhưng mẹ đã tin chắc con là một boy rồi. Bác sĩ ngạc nhiên sao con lớn vậy mà bụng mẹ chưa thấy gì.họ chỉ cho mẹ hình con trên màn hình và đùa mẹ “cu to hơn cu bố rồi nha !”.Mẹ thấy con ngọ nguậy, lần đầu tiên mẹ hiểu rất rõ mẹ đang chịu trách nhiệm rất lớn về cuộc đời của một sinh linh bé nhỏ đang hình thành ,biết hoạt động và tim thai đã đập rất rõ qua ống nghe. Rồi bụng mẹ ngày một lớn dần.Mẹ được các chị bạn cho mượn váy bầu và cho con rất nhiều đồ sơ sinh cũ. Xác định sẽ sống và bất chấp tất cả để nuôi con nên mẹ chẳng nghĩ nhiều nữa. Chẳng có ai bên mình thì mẹ lấy con làm bạn. Hai mẹ con mình cứ thủ thỉ suốt , mẹ dặn con thương mẹ thì phải ngoan để mẹ khoẻ , mẹ đi làm kiếm tiền nuôi hai mẹ con và để dành khi nằm ổ nữa. Hình như con hiểu mẹ nên con rất ngoan, chỉ lúc đói bụng con mới đạp .lúc mà đạp con đạp bụp bụp luôn, mẹ đã nghĩ chàng này lớn sẽ manly lắm đây !

Ngày…Tháng….năm….
Mẹ với con ăn nhiều ai cũng khiếp. Người ta nói này nói nọ nhưng miệng liền tai họ, họ nói họ nghe, cũng chẳng ai cho mình cái gì nên mẹ cũng chẳng bận tâm nhiều. Ăn nhiều nên mẹ mập kinh khủng ,nhưng lúc đó mẹ chỉ nghĩ ăn cho con khoẻ nên cứ ăn mà chẳng sợ béo . Hic, cân nặng mẹ tăng khủng khiếp đến chóng mặt .thỉnh thoảng đi khám thai bs nói con khoẻ bình thường mẹ rất vui. Khuôn mặt con ngày một rõ ràng và đáng yêu hơn. Mẹ còn nhớ khi con 32 tuần thai bs đã chụp được khuôn mặt con giống bố như đúc ,mẹ đã vui và cứ cầm ngắm mãi cười tủm tỉm cả buổi chiều hôm đó. Hằng tháng rằm và mồng một hai mẹ con mình lại khệ nệ lên chùa niệm Phật nghe kinh. Mẹ cứ tâm niệm mẹ không ác với con nhất định con sẽ là niềm tự hào của mẹ , mẹ luôn cầu mong và tin tưởng sau này cuộc đời con sẽ tươi sáng, bao nhiêu buồn khổ mẹ xin gánh chịu cho con cả rồi.

Ngày…tháng…năm…
Thỉnh thoảng bố đến thăm mẹ con mình.Bố mua cho mẹ nhiều thứ để bù đắp cho hai mẹ con.Mẹ uống rất nhiều sữa bầu, sữa tươi bố mua và ăn được nhiều trứng gà vì bố dọa mẹ không lo ăn con sinh ra da đen như mẹ. Mẹ cũng sợ con xấu nên nhắm mắt nghe lời bố ngày ăn 5 quả trứng gà luộc. Hic, có hôm nghĩ đến là mẹ khiếp nhưng bố lại nhắc nhở, dụ dỗ, bắt ép…cuối cùng vì con mẹ lại ăn hết. Bố thấy thế cứ đóng thùng lần trăm quả gửi từ lò về cho mẹ. Chẳng hiểu sao mẹ ăn giỏi vậy nữa milk à, phải chăng vì con thích ăn mà giờ con nghiện sữa và trứng đền vậy ?!mẹ luộc cho hai bố con chục quả trứng một loáng là hết ngay ! 🙂

Ngày…tháng… năm…
Cảm ơn con đã nằm ngoan trong bụng mẹ . Người ta bảo mẹ với con hợp nhau nên thai khoẻ , mẹ khoẻ. Hầu như suốt thai kì mẹ chẳng ốm đau gì đáng kể. Có con mẹ cứ béo dần lên từng ngày và đi dạy có hôm ngày 4 ca vẫn không hề gì. Nhưng vì cân nặng mẹ tăng quá nhanh và con lớn nhanh nên nhu cầu can xi của con lớn , mẹ bị thiếu can xi nên những tháng cuối mẹ hơi có vấn đề về việc cầm nắm các vật . Tay mẹ bị co rút và mất cảm giác . Bs an ủi mẹ sinh con ra sẽ hết nên mẹ cũng yên tâm. Đến tháng cuối mẹ đã tăng 25kg nên đi lại rất khó khăn, ai cũng khuyên mẹ nên nghỉ ngơi sớm. Mẹ nghỉ chờ con mà mỗi ngày chỉ mặc vừa hai chiếc váy bầu cỡ XXL nữa thôi. Lúc này mẹ bắt đầu lo lắng vì con nằm ngoan quá mãi tuần thứ 41 vẫn chưa chịu chào đời.Những ngày cuối ngày nào mẹ cũng sốt ruột, chờ mong dấu hiệu , bs bảo mẹ sang tuần 42 không có dấu hiệu sẽ mổ.

Ngày…Tháng…năm..
Cuối cùng con đã chào đời vào lúc 3h 5′ ngày 31/10/2011 nặng 4,2 kg bằng pp sinh mổ. Con ngủ gì mà ngủ mãi đến 3 ngày sau mới chịu mở mắt nhìn xem mẹ là ai.vậy là người ta sau 9 tháng 10 ngày “mang nặng đẻ đau” được gặp đứa con thân yêu của mình còn mẹ thì lại sau 10tháng 9 ngày “mang nặng” và “chưa biết cảm giác đẻ đau” đã có con trong cuộc đời này. Từ lúc thấy con mẹ đã hạnh phúc đến chảy nước mắt vì mẹ biết quyết định khó khăn và liều lĩnh nhất đời của mẹ thật đúng đắn. Từ giờ phút ấy, cuộc đời mẹ trở nên ý nghĩa và đáng sống biết bao ^^! 🙂

P/s: mẹ xin lỗi con giai đoạn chuyển nhà mẹ đã làm mất hết những hình ảnh đầu tiên của con. Những hình ảnh đó thật đáng quý nhưng không hiểu sao mẹ chẳng tìm lại được nữa, con đừng giận mẹ nhé !
10567560_343936955754662_928788485_n (1)

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32098 trả lời
    tích lũy được 8459 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6328 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10136 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5374 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT