Sự phát triển
của bé

Người em họ ở Hà nội của Bông mới về

...Điều đó đáng tự hào hay không con nhỉ?!

Chuyện là em con chú của chồng mình lấy chồng ở Hà nội, thế là Bông có người anh em họ hàng ở Thủ đô về chơi thật. Bởi tính tính gì ấy không như xưa nữa: ko tình cảm, gần gũi , chân chất…nên mẹ thấy xa nhau lắm. Khi gặp thì vì hoàn cảnh bắt buộc phải gặp để thăm hỏi thôi chứ sao mình thấy người ta khinh khinh mình ấy. Mình cười nhạt và nói với chồng : "dù sống ở thành phố hay ko thì điều quan trọng là có sống vui vẻ, hạnh phúc ko chồng ạ. vẻ bề ngoài trứng trẻo, dễ thương, phong cách là bề nổi còn bên trong là nỗi khổ xa bố mẹ đẻ, anh em láng giềng. Khi có vấn đề gì biết ngỏ cùng ai, nơi nào mà về cho nhanh…đừng quên mất cái gốc mình cũng là người quê ra tỉnh". Mà thôi ko nói chuyện gì ấy, nói chuyện con trai gì ấy, nghĩ là em họ của con nhé:

em ấy sinh sau con mười mấy ngày mà mẹ nghĩ mấy tháng cơ. Khi cha con nói chỉ hơn 17 ngày mẹ mới ngã ngữa. Chà, em su chậm thật. Bập bè nói tiếng một mà con lại nói câu dài ngoằng, lại biết hát gần thuộc nhiều bài muôn. Bông không thèm đi mà toàn chạy với nhay và trèo còn em ấy chưa đi nổi. Lý do là vì em ấy được bao bọc kỹ quá, khi nào cũng có người ôm lấy mà. Đố là chuyện đáng tự hào hay không con nhỉ?!

Em ấy luôn được đem ra so sánh với Bông vì hai chị em sinh xem ra là gần gần nhau mà. Em ấy được hưởng những gì tốt nhất: ở suốt trong phòng điều hòa đến nỗi chẳng biết ánh sáng mặt trời là gì; toàn uống sữa ngoại (sữa đức) mà trong khi mẹ yếu và bệnh chắng được bú bao nhiêu; toàn ăm tổ yến, bào ngư mà chẳng hơn Bông được mấy kg….điều đó đáng tự hào hay không con nhỉ?!

Bông thì sao: 10 tháng biết đi, 11 tháng biết nói. Con còi nhưng nhanh nhẹn, hoạt bát và được cha con huấn luận theo kiểu cái gì cũng được nếm thể, cái gì cũng được biết như xoa bùn, để té tự nhiên đứng dậy…. thế mà con lại được hưởng hết những tinh hoa tự nhiên: khí lành trong nông trại ông bà nội, cây trái ko phẩm, hóa chất cây nhà lá vườn, mật ong, cá, tôm tự nhiên 100%… điều đó có đáng tự hào ko con nhỉ?!

Hôm nay chơi cùng em, Bông tỏ thái độ khinh thường vì em nhỏ hơn mình, lại chỉ chơ với những anh chị lớn hơn cơ đấy, Em ấy bi bô tiếng một như "mẹ" bác, bà… và ơ ơ nhiều điều chưa rõ. Bông tài lanh lấy hết những gì em muốn đòi hỏi. Ồ, hay chửa, trai thủ đô mà nhát hơn gái quê mình rồi. HÍ HÌ…em ấy té chút là mẹ và bà em ấy cuống hết cả lên trong khi Bông té, cha ngăn lại để con tự đứng dậy, phủi tay và lại gọi "cha Hòa ơi, Bông ngã".

Sau một thời gian chứng kiến, so sánh, bà ngoại em Su quyết định phải để em su lại quê để tập làm quen với mọi thứ, cho lăn lộn và cho đi học trẻ tại quê luôn. Như thế là Bông cũng đáng tự hào ấy con nhỉ?

 

 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT