Sự phát triển
của bé

Nghĩ về mình…

Có nhiều lúc hay ngồi một mình và suy nghĩ...

Nhiều khi mẹ thấy mình thật tụt hậu, thật thua kém bạn bè…
Dù đã từng là một cô nữ sinh làm mưa làm gió ở nhà trường phổ thông nhưng khi bước vào cổng trường đại học,mẹ trở nên mờ nhạt giữa đám đông. Ra trường, cầm tấm bằng trong tay,chạy ngược xuôi khắp nơi nhưng cuối cùng những cánh cửa mẹ hi vọng đều lần lượt khép lại. Tuổi trẻ bồng bột, xốc nổi nên mẹ quyết đi xin cho được việc làm. Và mẹ rời quê hương đến nơi đất khách quê người để lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Mẹ cũng chỉ là một công chức bình thường như bao người khác với đồng lương ba cọc ba đồng nếu không chi tiêu dè sẻn thì cứ tháng trước tiêu tháng sau trả nợ, mọi thứ cứ lặp lại thật nhàm chán.
Những ngày đầu bước vào xứ người,mẹ như trở nên cô độc,lạc lõng giữa một xứ sở lạ, bởi giọng miền trung của mẹ chẳng ai nghe được, chẳng ai hiểu nổi. Những ngày đầu, mẹ dường như sắp bỏ cuộc và buông tay…
Rồi khó khăn ngày đầu cũng qua, mẹ dần thích nghi và quen dần với môi trường mới, dù lâu lâu thi thoảng học trò vẫn ghẹo ” cô đi mô rứa?”, nhưng dù sao cuộc sống cũng trở nên ný nghĩa hơn khi mình mở lòng đón nhận…
Rồi mẹ yêu và lấy chồng như bao thiếu nữ tuổi cập kê khác, có gia đình rồi là thêm những mối lo toan, đối nội đối ngoại, nhà cửa , cơm nước và những việc không tên… Khi con ra đời , mẹ cũng quên hết việc dành riêng cho mình một không gian, mẹ cũng ít chăm chút bản thân… mà dành hết cho con, cho chồng. Cuộc sống, có lẽ vì thế cũng được gọi bằng hai từ “bình yên”
Mẹ vẫn thường tự động viên mình, nhìn lên mình không bằng ai, nhưng nhìn xuống mình cũng còn hơn nhiều người, có một người chồng yêu thương, quan tâm, dù hơi gia trưởng tí, có một đứa con trai kháu khỉnh, có một công việc để làm, có một ngôi nhà dù nhỏ bé, lụp xụp nhưng cũng có nới chui vô chui ra ngày nắng ngày mưa… Có lẽ, với người phụ nữ chỉ cần vậy..
Nhưng, lòng người vốn không đáy mà con trai nhỉ? Khi nhìn thấy bạn bè có nhà cửa, có gia đình khá giả, con cái họ được đầy đủ, sung túc, có của ăn của để, chi tiêu không phải dè sẻn, không phải ăn bữa nay,lo bữa mai, rồi khi nhìn thấy đồng nghiệp gặt hái được thành công, khi nhìn thấy con hàng xóm có đồ chơi mới, áo quần mới mỗi dịp lễ hay ngày thường., khi gặp lại bạn bè cấp ba, thấy đứa nào cũng thành đạt, cũng khá giả, rồi khi gặp lại thầy cô giáo cũ hỏi “có yêu nghề không em?” …là lúc mẹ thấy mình thật kém cỏi và tụt hâu con trai ạ. Những lúc đó sao thấy mình thật là vô dụng, chả thấy có ích gì cho bản thân và gia đình…Những lúc đó, nhìn lại mình,mẹ cảm thấy thật buồn…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8472 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5385 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT