Sự phát triển
của bé

Ngày thứ 198 <3

Hà Nội những ngày trở gió - cảm xúc của Mẹ

Hà Nội những này thời tiết thay đổi thất thường quá Sóc à! Chiều, tối và sáng trời hiu hiu gió lạnh, đến trưa trời ánh lên những ánh nắng không phải là chói chang, nhưng nó giống những ánh sáng vô cùng kỳ diệu tỏa sự ấm áp trong những ngày thu này.
Cụ Nguyễn Du đã rất thành công với “Truyện Kiều”, và Cụ cũng từng viết: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” khi diễn tả tâm trạng cô đơn của Kiều khi cô đang rất cô đơn, giữa một khung cảnh tuyệt đẹp nhưng cô vẫn chỉ thấy buồn, thấy cô đơn và khung cảnh đó như nhuốm màu tâm trạng của Kiều.
Nhưng Sóc à! ngày hôm nay, thì Mẹ dường như lại bị chính cái cảnh, cái se se lạnh, cái gió hiu hiu của mùa thu làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Mẹ. Hay cũng bởi khi mang thai thì tâm trạng người Mẹ rất dễ xúc động, rất dễ bị ảnh hưởng bởi những thứ vô cùng nhỏ xung quanh. Mẹ không biết hay phải nói là Mẹ không biết diễn tả tâm trạng của Mẹ hiện tại là như thế nào cả Bé yêu à.
Mẹ quanh quẩn với mấy gian nhầ, lân la máy tính, đi chợ chốc lát, nhưng suy nghĩ của Mẹ không tập trung vào bất cứ thứ gì cả, Mẹ cũng không biết Mẹ đang nghĩ gì, đang muốn gì nữa Con ạ. Mẹ của Con buồn cười quá Con nhỉ?!
Mẹ nói chuyện với Con, nhưng hình như Con đang ngủ nên khôn có một cử động nào đáp trả lời của Mẹ cả. Và Mẹ thấy con chỉ thích những gì Bố con nói thôi, dù đang ngủ thì Con cũng tỉnh giấc và đáp trả lời của Bố bằng những cử động vô cùng đáng yêu. Mẹ ghen tị đó Sóc ạ 🙂
Rồi Mẹ lại nghe nhạc, nhưng những bài hát random lên toàn các bài nhạc nhẹ thôi, nó càng kéo dài lê thê tâm trạng của Mẹ bay bổng ở đâu đó mà chính Mẹ cũng không biết nữa.
Mẹ nằm, Mẹ ôm chiếc gối ôm trên chiếc giường mà Mẹ có xoay đủ hưởng thì Mẹ vẫn nằm trọn trên chiếc giường đó mà không hề có chút gì của chân hay tay bị ra khỏi bề mặt của giường. Hai tay vòng vào bụng, Mẹ muốn ôm con ngay lúc này, Mẹ tưởng tượng khuôn mặt của Con, tưởng tượng đến bàn tay, bàn chân và cả cơ thể bé xíu của Con mới đáng yêu làm sao. Đã rất nhiều lần Mẹ mong chờ điều đó rồi Bé à.
Rồi Mẹ nhớ Bố của Con!!! Mới chỉ 4 hôm thôi mà Mẹ thấy nhớ Bố con lắm. Nhớ bàn tay Bố khi chạm vào bụng Mẹ để cảm nhận từng cử động của Con, nhớ nhứng tiếng “ý…ý” của Bố khi con đột nhiên có những cử động mạnh hoặc lạ một chút, Mẹ nhớ tất cả những gì thuộc về Bố của Con! Hay cũng có thể thời tiết se se lạnh làm mẹ muốn được ấm áp hơn bằn cái ôm của Bố con, hay cũng có thể Mẹ vẫn chưa thật sự quen với việc ở 1 mình trong căn phòng này. Bởi Mẹ lấy Bố con ở xa, ở đây Mẹ chỉ có duy nhất mình Bố con là người thân quen, và bây giờ thì có thêm Con nữa, cơ mà Con vẫn đang trong bụng Mẹ nên Mẹ không thể vỗ về, hay ôm con vào lòng khi Mẹ cảm thấy cô đơn được. Nhưng không sao Con nhỉ, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là Mẹ sẽ được ôm Con mỗi khi Mẹ muốn rồi.
Mẹ sẽ cố gắng tất cả vì Sóc con của Mẹ, Con cũng phải thật khỏe mạnh nhé.
Mẹ yêu Con nhiều

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT