Sự phát triển
của bé

Ngày đó mẹ có con!

Chào con cô gái mạnh mẽ!

Hôm nay con gái mẹ tròn 1 tuổi. Mọi người nói mẹ may mắn và con cũng là đứa con trời phú cho ba mẹ. Mẹ thương con bởi vì con là cô gái bản lĩnh, cùng mẹ vượt qua mọi sóng gió gian nan… Nhớ lại lúc, ngày đầu tiên mẹ biết mẹ có thai ba mẹ vui lắm , hạnh phúc vỡ òa cả ba và mẹ đều ôm nhau khóc, khóc trong hạnh phúc đó con gái iu à. Lúc đó con được 4 tuần , ba dẫn mẹ đi khám , bác sỉ kết luận mẹ bị “tụ dịch túi dịch lớn hơn cả túi thai”. Con biết không? Cả thế giới sụp đổ dưới chân mẹ, tim mẹ vụn vỡ… Niềm vui biết con chỉ mới đó thôi. Ba của con đã khóc thật nhiều. Ba mẹ quyết định dù chỉ 1% sống xót thì ba mẹ vẫn cố gắng. Bác sỉ cho thuốc và dặn mẹ nghỉ ngơi 2 tuần sau tái khám. Mẹ về nhà và nghỉ ngơi nằm 1 chỗ trên giường cầu nguyện cho con của mẹ được bình an. Tuần thứ 6 mẹ đi khám phép màu đến với mẹ , mẹ nghe được tiếng tim con đập, mẹ mừng lắm con ạ. Nhưng tụ dịch vẫn còn mà dù gì nghe được tim thai cũng giúp mẹ có thêm động lực cùng con cố gắng. Mẹ lại tiếp tục về nhà và nghỉ ngơi uống thuốc theo đơn bác sỉ cho.cứ 2 tuần mẹ lại đi kiểm tra 1 lần, tụ dịch chỉ giảm chứ chưa hết hẳn. Mẹ cứ nằm câu nguyện, hi vọng và cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi. Mẹ ăn bao nhiêu cũng đều nôn ra, mẹ nghén khủng khíp luôn….Rồi khi con được 20 tuần, mẹ đi kiểm tra thì bác sỉ kết luận” thai bị tụt xuống”… Lại lần nữa ba mẹ mất ăn mất ngủ, nước mắt chảy dài… Chỉ vì lo chuyện gì xảy đến với con. Nhưng mẹ mạnh mẽ lắm, mẹ tin ông trời sẽ không phụ lòng người nhưng có lẽ ông trời muốn thử thách bản năng làm mẹ của mẹ. Mẹ chỉ biết nghe theo lời bác sỉ về đặt thuốc và tiếp tục nằm yên trên giường để giữ an toàn cho con….Tuần thứ 22 mẹ đi khám, mỗi lần mẹ đi khám thì mẹ lại lo sợ. Sợ lại thêm điều gì đến với con. Nhưng lần này thì phép màu đã đến với 2 mẹ con mình, thai đã ổn định và cũng hết tụ dịch luôn rồi con ạ. Hihi lúc này mẹ mới thở phào nhẹ nhỏm. Hằng ngày nằm nhìn con đạp mà mẹ hạnh phúc lắm con gái à. Con cũng đòi ăn nhìu hơn, làm mẹ cũng lên được vài kí! 😊 chỉ toàn bắt mẹ dậy ăn lúc nửa đêm thôi. Cứ thế mẹ và con cùng ăn, cùng ngủ cùng thức, cùng đi chơi…. Rồi ngày ấy đã đến, chẳng biết nước gì cứ ồ ạt chảy ra . Lúc này con mới được 27 tuần hơn nên trong đầu Mẹ không giám nghỉ và không giám tin đó là nước ối. Mẹ và ba lên thiện hạnh để kiểm tra xem sao, nước mắt tuôn trào mẹ bất lực lắm con à, mẹ sợ lắm, mẹ nghĩ sao số mẹ khổ từ lúc mang bầu tới giờ đủ thứ chuyện xảy ra. Mẹ xoa bụng và nói” con gái iu à, cố lên nhé! Mình cùng vượt qua nhé con gái. Mẹ sẽ luôn bên con”. Ba con khóc, bác sỉ bảo kí giấy cam đoan để mẹ nhập viện vì ối vỡ rồi, tay chân bủn rủn chẳng kí nỗi giấy, phải đợi ông ngoại và cả nhà lên. Xong thủ tục thì mẹ đi thay đồ và vào phòng sanh để theo dõi. Đi bước nào bước nấy đẫm nước ối. Mẹ khóc, ba khóc cả nhà ai cũng khóc. Vì con mới chỉ có 27 tuần hơn, con chỉ đang trong giai đoạn hình thành và phát triển mọi thứ. Nhưng giờ biết làm sao đây con ơi. Hic. Mẹ bước vào phòng sanh, nhìn xung qanh thấy các mẹ khác đang trong cơn chuyển dạ. Cô y tá chỉ mẹ lên giường nằm và gắn máy đo tim thai cho mẹ. Mẹ được nghe tiếng tim thai của con thường xuyên, mỗi ngày, mỗi đêm. Đêm đó mẹ ngủ trong đó , nhưng chẳng thể chợp mắt được vì xung qanh các mẹ đang chuyển dạ, đang la hét ầm ỉ và tâm trạng của mẹ lúc này lo lắng và bồn chồn lắm con ạ. Cứ 2 tiếng không kể ngày đêm bà ngoại lại đem nước yến và sữa vào cho mẹ. Mẹ phải tim chích kháng sinh và thuốc trợ phổi cho con. Nhiều đến nỗi tay mẹ sưng hết cả lên. Nhưng mẹ cố, cố vì con. 1 ngày, 2 ngày ,…. 5 ngày trôi qua nước ối vẫn cứ thế tuôn ra không ngừng. Ối cạn, bác sỉ bảo phải mỗ để cứu em bé thôi. Khỏi pải nói mặt mẹ bỗng tối sầm lại, tay chân run lẩy bẩy, nhưng chỉ 1 phút thôi mẹ lại chấn an lại, mẹ xoa bụng nói” con gái iu à, Vậy là, mẹ con mình sắp được gặp nhau rồi. 2 mẹ con ta cùng cố lên nhé” Lúc này ông bà ngoai, ông nội và mọi người đang ở đây để cỗ vũ tinh thần cho 2 mẹ con mình đó, làm thủ tục xong cả nhà đưa mẹ lên phòng mỗ…..tiêm thuốc tê các kiểu, mẹ lơ mơ nhưng vẫn biết được từng đường dao rạch bụng mẹ. Tuy không đau nhưng vẫn biết đấy con gái iu à. Nằm 1 lúc, rồi mẹ nghe được tiếng òa khóc của con. Làm mẹ cũng chảy nước mắt vì hạnh phúc. Quay sang nghe cô y tá bảo. ” con gái mẹ trịnh thị hồng phúc, nặng 1,400gram,… ” nhìn sang thấy con nhưng lúc này mẹ không thấy rõ được con nữa. Thế là mẹ nhắm mắt ngủ lúc nào không biết… Đó là lần đầu được nhìn thấy con, chỉ thoáng qa thôi…sáng hôm sau mẹ được về phòng , tỉnh dậy đau vết mỗ, chóng mặt, quay sang nhìn ai cũng có con nằm bên cạnh nhưng mẹ thì không có, con được chuyển đến phòng chăm sóc sơ sinh đặc biệt. Sau 5 ngày , mẹ vẫn chưa được nhìn thấy con. Bác sỉ nói mẹ về nhà nghỉ ngơi để có sữa cho con bú. Dọn dẹp đồ về , lên xe về mẹ chạnh lòng mà khóc. Mẹ con mình cùng đến nhưng mẹ lại để con lại 1 mình, không cùng về với con. Mẹ khóc và hụt hẩng lắm. Về nhà nằm nhớ con,đếm từng ngày chỉ mong sao được gặp con. Đúng ngày thứ 15 , bác sỉ gọi cho ba, con tiến triển khá tốt nên mẹ lên để ấp kangaroo và cho con bú. Mẹ mừng không gì tả nổi, mau chóng chuẩn bị đồ và lên bệnh viện lại. Vào phòng ấp, và ngồi đợi đọc tên để vào gặp con. “con gái mẹ trịnh thị hồng phúc” mẹ chạy vào. Trời ơi. Trước mắt mẹ là con đó, con gái à. Mẹ không tin được vào mắt mình, khác xa với những gì mẹ tưởng tượng, Nhìn con mà mẹ xót lắm. Con bé tí ti,chỉ có da và xương, mở mắt ra nhìn mẹ. Nước mắt mẹ tuông trào. Mẹ lơ ngơ vì con bé qá, mẹ không biết phải bồng bế con sao cả. Thế rồi, mẹ cũng bồng được con, ôm con vào lòng và xin lỗi, xin lỗi con vì đã để con 1 mình ở đây, xin lỗi vì mẹ ko được bên con từ lúc con được lọt lòng. Nhìn mấy cô thương và chăm sóc cho con rất tốt nên mẹ cũng an ủi được phần nào. Mẹ ấp con vào lòng. Nhìn con mãi mà không chán. Ba con thì thập thò nhìn con. Thương lắm con gái à. Nhưng mẹ chỉ được ở bên con vài tiếng thôi, mẹ pải ra ngoài. Cứ ngày nào mẹ cũng đc gặp con dù chỉ vài tiếng nhưng đó cũng làm mẹ mãn nguyện và hạnh phúc lắm. Ngày nào 3h chiều ba con cũng vào nghe bác sỉ nói về tình hình sức khỏe của con….ba lo cho 2 mẹ con mình lắm đó, ba gầy hẳn đi con à. Cứ 3 tiếng không kể ngày đêm gì ba lại đem sữa vào cho con. Ngày đầu con chỉ uống được 5ml, 10ml… Sau vài ngày có nhỉnh hơn chút 20,30,40ml… Rồi tình hình sức khỏe của con cũng tốt hơn. Con được ra ngoài đi tắm cũng như mấy bạn khác. Mẹ bồng con đi tắm, ai cũng nhìn con và cười ôi cô bé tí hon! Ai ai cũng nhìn con. Mẹ cười, mẹ biết họ cũng ngưỡng mộ vì con là cô gái 1,4kg mạnh mẽ lắm. Cả nhà cũng tranh thủ lúc con ra đi tắm thì lên nhìn con tí rồi con lại phải vô lại trong đó. Gần 1 tháng ở bvien thì bác sỉ cũng cho con về nhà hihi. Con lên đc 2 lạng. Cô gái của mẹ đc 1,6kg hihi. Vì buồn, vì sngi nên mẹ vô dụng chẳng có sữa để cho con bú. Mẹ đã thử đủ cách để có sữa nhưng sữa chẳng thấy đâu mà mẹ lên kí vèo vèo luôn. Bắt buộc con pải dùng sữa công thức. Về nhà được vài hôm thì con phải đi sài gòn để kiểm tra mắt. Mẹ và bà ngoại, dì 2 , chú vinh, ba đưa con đi khám ở nhi đồng 2 bác sỉ bảo mắt con bình thường hẹn 2 tuần sau tái khám. 2 tuần sau mẹ đi khám bên nhi đồng 1, bác sỉ kết luận theo dõi võng mạc sinh non. Nên 1 tuần phải đi tái khám 1 lần. Cứ tuần nào mẹ cũng bế con đi. Đi sài gòn mà cứ sáng bay đi tối bay về. Mẹ mệt con mệt nhưng vì tình hình skhoe con ko tiến triển nên bác sỉ bảo phải đi kiểm tra liên tục. Buồn lắm, bồng con đi khám nhìn bác sỉ banh mắt con ra, giữ chặt con lại, con khóc ré mà mẹ xót, mẹ đau lắm con à. Giá như mẹ có thể bị thay con. Hic. Tuần nào cũng v, chẳng có tiến triển gì,… Sao cuộc đời con lại lắm thứ ập đến vậy không biết. Đi sài gòn mà cứ sáng đi rồi tối lại về. Đi đến 3 tháng 10 ngày , bác sỉ kết luận mắt bình thường và ổn rồi. Mẹ cứ hỏi đi hỏi lại bác sỉ bác ơi có thật không bác?? Thật hả bác?? . Mẹ khóc, mẹ mừng lắm, gọi về báo cho ba con mà mẹ khóc nghẹn chẳng nói được gì. Bác sỉ hen 3 tháng sau tái khám lại. Rồi 3 tháng sau con lại đi sài gon tiếp để khám tai như bác sỉ hẹn, bồng con mà mẹ cầu nguyện mong mọi chuyện suôn sẻ mà có lẽ ông trời chưa nge được lời cầu của mẹ, giờ lại thêm 1 tai nghe được 1 tai không….mẹ hụt hẩng,tay chân bủn rủn, sợ hãi cứ bảo chị ơi khám lại cho con em đi, bác sỉ bảo cô khám đi khám lại rồi. Hẹn 1 tháng sau tái khám lại, thế rồi mẹ lại bế con bay trở về nhà hàng ngày mẹ trò chuyện, cho con nghe nhạc…để con có thể phát triển tốt hơn. thì 1 tháng sau mẹ đi tái khám, may quá 2 tai đều đã nghe bình thường rồi hihi.mẹ mừng lắm, hạnh phúc lắm. Mẹ lị đưa con sang phục hồi chức năng để khám về vận động vì 6 tháng mà con chẳng biết lật, chẳng biết cầm nắm đồ chơi. Thế là bác sỉ bảo mẹ về tập cho con. Hàng ngày mẹ tập và cùng con học lật, tập cầm nắm đồ chơi. Mỗi ngày mẹ bày con 1 ít. 7 tháng con đã biết lật. Biết cầm nắm đồ chơi. Mẹ xem trên youtube những bài tập ngồi rồi mẹ bày con ngồi. Mẹ cũng chẳng ép con gì cả. Mẹ cứ thế tập con tiếp thu được tí nào thì hay cái đó. Mẹ thoải mái tư tưởng. Để con được học theo cách thoải mái nhất. Ai cũng nói con chậm, nhưng đối với mẹ con đã trải qa nhiều khó khăn lắm rồi nên như vậy đối với mẹ đã là qá tốt rồi. 9 tháng con lại đi tái khám. Bác sỉ khen con quá giỏi, phát triển quá tốt và tiếp thu những cái mẹ dạy rất nhanh.. Và thế là con không phải đi khám nữa. Hihi vậy đó. Xảy ra đủ thứ chuyện, rồi mọi chuyện cũng ổn cả con gái nhỉ. Sóng gió đó, bão tố đó chỉ cần mình có niềm tin thì sẽ vượt qua được. Con là cô gái mạnh mẽ, là 1 chiến binh kiên cường của ba mẹ. Mẹ mong con luôn khỏe mạnh, vui vẻ và mãi là cô gái bản lĩnh như con đã từng! Dù như thế nào ba mẹ vẫn sẽ bên con và mang đến những gì tốt đẹp nhất đến con! Cảm ơn con đã đến như món quà!!! 💝 Giờ thì con hết là cô bé tí hon rồi nhé^^!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT