Sự phát triển
của bé

Ngày cuối tháng

có lẽ nào mình quá nhạy cảm...

Từ trước tới nay,mẹ chẳng bao giờ nghĩ nhiều về tháng bảy âm lịc mà người ta gọi tên là tháng cô hồn. Mẹ không muốn gọi cái tên  ấy, vì mẹ sợ lắm…
Người ta cũng vì lí do này lí do khác không thể có được người thân yêu ở bên cạnh, đặc biệt là những sinh linh bé nhỏ chưa kịp hoặc nếu có mặt trên cuộc đời này chỉ một thời gian ngắn rồi đi về thé giới bên kia. Chẳng ai muốn những chuyện bất hạnh  đến với mình, nhưng cuộc đời vốn là thế nên đành chấp nhận…
Ngày trước, mẹ vẫn chỉ biết tới ngày rằm tháng bảy là ngày xá tội vong nhân, nghĩa là những linh hồn ở thế giới bên kia được thả ra thế gian, được tự do trong mấy ngày rằm… Bà ngoại vẫn thường nhắc là không được ăn những trái cấy ngoài đồi trong những ngày cận kề rằm tháng bảy, còn hỏi vì sao thì bà ngoại không trả lời…
Cô hồn là những sinh linh bé nhỏ chưa kịp có mặt trên cuộc đời đã phải về với thế giới bên kia, là những linh hồn lang thang, vất vưởng không ai thờ cúng, không nơi nương tựa… Đó là những sinh linh đáng thương, đáng tội…
Thế mà, đâu đó mẹ vẫn thấy người ta truyền tai nhau rằng tháng cô hồn đen đủi, rồi tháng cô hồn ghé thăm… Mẹ thì chẳng tin vào điều đó chút nào, cuộc sống có lúc thăng trầm, lúc biến đổi chứ đâu cứ đổ lỗi cho kẻ khác…
Ngày cuối của tháng bảy, lòng mẹ chợt buồn, chợt lãng đãng… và nhức nhối…
 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT