Sự phát triển
của bé

Ngày của mẹ

Thế nhưng... Một bữa cơm con nấu, mẹ vui vẻ và ăn được nhiều hơn. Bộ áo quần con mua dù rẻ tiền chẳng bằng ai nhưng mẹ đi khoe khắp xóm. Cái ôm vụng về của con khiến mẹ tủm tỉm, ngượng nghịu cười...

Hồi còn bé, con vẫn thường tự hỏi: Liệu con có phải là con của mẹ không? Nếu có, tại sao mẹ ghét con đến vậy, mẹ hay mắng con nhiều thế. Nếu không, thì tại sao mẹ lại nhận nuôi con. Cả tuổi thơ của con chỉ thắc mắc duy có điều ấy. Và rồi con tự nhủ có lẽ, con chỉ là con nuôi của mẹ thôi. Vì con còn dại nên không nhận ra tình yêu mẹ dành cho con. Con còn dại nên không nhận ra, sự quan tâm, lo lắng mẹ dành tất cả cho chúng con. Và con chưa hiểu, yêu thương của mẹ là hạnh phúc của chúng con, suốt đời.
Nhưng rồi, lớn hơn, con nhận ra:
Những lần con dỗi mẹ, chui xuống bếp với ôm rơm nằm ngủ trong những ngày mùa đông bị mắng. Mẹ huy động cả nhà đi tìm con trong lo lắng. Rồi mẹ giận và khóc khi thấy con nằm ngủ quên dưới bếp, muỗi đốt chi chít trên người.
Mỗi lần con ốm. Mẹ lo lắng thuốc thang. Ngày con đi học đại học xa nhà. 10h đêm, cái giờ mà ở nhà gia đình mình đang say giấc là lúc con mới đi làm, đi học về, mẹ gọi điện để nhắc nhở con uống thuốc cho nhanh khỏi. Hỏi mẹ, mẹ cười bảo, không nhắc thì cô có bao giờ chịu uống thuốc…! với giọng nói thật thân thương, trìu mến.
Mỗi lần con mải ôn thi ngủ quên mất, mẹ vẫn là người bỏ màn, bật quạt, tắt đèn.
Cho đến khi con sinh con, mẹ vẫn là người xoa bóp, lau rửa, đút cơm cho con ăn và đêm cùng con thức dậy vài lần thay bỉm, thay tã cho cu Kem của con. Mẹ ôm Kem để con được nghỉ ngơi sau những ngày đau đớn sinh đẻ.
Con đã nhận ra tình mẹ bao la. Con hạnh phúc vô cùng khi được là con của mẹ, được mẹ quan tâm, yêu chiều và chăm sóc. Và con nhận ra, thật thiệt thòi và đáng thương cho những ai không cảm nhận được tình yêu, sự quan tâm của người mẹ.
Thế nhưng, con chưa một lần nói cám ơn mẹ. Con chưa lần nào nói yêu mẹ. Những từ đơn giản ấy con nói mỗi ngày mà sao với mẹ con lại khó mở lời.
Con cũng chưa thể mua tặng mẹ được món quà nào có giá trị ngoài dôi dép, bộ áo, cái quần.
Một đôi dép chưa thể nói hết tình yêu và lòng tôn kính của con dành cho mẹ.
Một bộ quần áo cũng không thể báo đáp hết công sinh thành và dưỡng dục của mẹ.
Một hộp sữa cũng chẳng nói lên được điều gì.
Mẹ có cần chi. Mẹ cứ âm thầm quan tâm. Mẹ lẵng lẽ chăm sóc. Và mẹ chưa từng đòi hỏi.
Thế nhưng…
Một bữa cơm con nấu, mẹ vui vẻ và ăn được nhiều hơn.
Bộ áo quần con mua dù rẻ tiền chẳng bằng ai nhưng mẹ đi khoe khắp xóm.
Cái ôm vụng về của con khiến mẹ tủm tỉm, ngượng nghịu cười.
Con cảm nhận được hạnh phúc của mẹ. Con cảm nhận được niềm vui của mẹ. Và con cảm nhận được sự may mắn của chị em con khi có mẹ.
Mẹ yêu của con.
Hãy để con đau đớn thay mẹ. Mẹ hãy vui vẻ để sống.
Hãy để con ốm thay mẹ. Mẹ hãy mạnh khỏe thật nhiều.
Hãy để con già thay mẹ. Mẹ hãy cứ trẻ thế này thôi mẹ nhé.
Vì con có lớn vẫn là con của mẹ, đi suốt đời con vẫn muốn mẹ bên con!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 8460 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6327 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5375 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT