Sự phát triển
của bé

Năm đầu đời của con – Chàng trai nhỏ của mẹ

Con đến bên mẹ vào một ngày tiết trời nong nóng của sắc hạ đang dần lấn át đi cái tiết ấm áp của những ngày xuân. Đó là...

Con đến bên mẹ vào một ngày tiết trời nong nóng của sắc hạ đang dần lấn át đi cái tiết ấm áp của những ngày xuân. Đó là một ngày thật đẹp giữa tháng tư khi trời ưng ửng nắng. Linh tính mách bảo kèm theo bản năng làm mẹ của một người phụ nữ cộng với việc phát hiện cơ thể có những thay đổi bất thường như mất kinh, buồn nôn, mệt mõi… mẹ vội bỏ việc cơ quan, xin phép sếp về nhà và lao ngay đến quầy thuốc. Trên đường đi mẹ cứ lẩm bẩm:
– “cầu mong con về bên mẹ”
– “cầu mong con về bên mẹ”
– “cầu mong con về bên mẹ”…tựa như đang đọc thần chú ấy con à!
Đến quầy thuốc, dựng xe vội trước cửa mẹ phi như bay vào trong quầy miệng luôn hồi:
–  “ Cho em 1 que, 2 que à thôi lấy luôn cả 3 chị nhé ”
Cô dược tá cười tươi bảo mẹ:
– “ Loại này hiện nay mức độ chính xác khá cao nên em chỉ cần lấy 1 hoặc nếu muốn chắc chắn có thể lấy 2 là đủ ”
Mẹ nhanh nhảu:
– “ Dạ không, chị cứ lấy cho em cả 3 nha chị ”
Bỏ 3 que thử vào túi xách, mẹ ôm khư khư như một báu vật  rồi thật  nhanh trở về nhà. Chưa vội thay đồ, mẹ lao ngay vào phòng tắm và hồi hộp chờ kết quả: “ 1giây, 2 giây, rồi 3 giây và giờ đây tim mẹ như ngừng đập, mẹ không thể tin nỗi vào mắt mình con ạ, 2 vạch hiện lên rõ rành rành trước mắt mẹ. Xoa xoa đôi mắt như thể để chứng tỏ rằng hiện tại đây, ngay lúc này  mắt mẹ vẫn còn tinh anh lắm. Đôi tay run run mẹ bóc tọec cả 2 que còn lại thử cùng lúc, và mẹ thật sự tin rằng con đã đến vì kết quả hiển thị i hệt như lúc ban đầu. Mắt mẹ lúc này cay xè xè và nhòa đi không còn thấy rõ vì những giọt nước mắt chắn ngang, đưa vội đôi cánh tay quẹt ngang dòng lệ nhòa mẹ nâng niu báu vật bước ra ngoài, mẹ cẩn thận xếp thẳng hàng và không quên lấy điện thoại lưu lại kỉ niệm ngày đầu tiên mẹ con mình gặp gỡ..

Sau đó mẹ không quên gọi điện báo cho ba, ông bà nội ngoại…lúc ấy ai cũng vui mừng khôn xiếc con có biết không?

Sau một tuần vui buồn lẫn lộn với bao cảm xúc đan xen. Mẹ vui vì con đã đến nhưng bên cạnh đó mẹ lại có chút cảm xúc buồn lo lắng vì mình còn quá trẻ liệu có đủ kinh nghiệm để chăm sóc, lo lắng tốt cho con. Nhưng rồi đến hôm nay sau một tuần đầy xúc cảm mẹ đã tự tin chuẩn bị hành trang sẵn sàng cho cuộc hành trình làm mẹ. Mẹ tin rằng vì con mẹ sẽ làm được và để đáp lại sự tự tin đó của mẹ con hứa sẽ phải thật ngoan và khỏe mạnh trong suốt 9 tháng 10 ngày tự thân vận động mà chưa được sự trợ giúp từ mẹ con nhé.

3 tháng đầu trôi qua với mẹ thật quá dài với những cơn nghén ngẫm làm mẹ gần như kiệt sức, nhưng rồi vì con mẹ đã vượt qua.

3 tháng tiếp theo những cơn nghén cũng dần theo thời gian mà tan biến. Mẹ bắt đầu cảm nhận rõ rệt sự lớn dần của một sinh linh bé bỏng. Mẹ ăn được nhiều hơn, ngủ được nhiều hơn, cơ thể mẹ bắt đầu tăng cân đột biến. Mẹ chẳng nề hà chi việc từ một cô gái có thân hình phải gọi là chuẩn bổng chốc sao quá đỗi phì nhiêu .Không thành vấn đề, gạt đi hết những muộn phiền phía trước, chỉ cần con phát triển khỏe mạnh thì mẹ có phì thêm xíu nữa cũng chẳng sao.

Rồi 3 tháng cuối thai kì cũng đến, từ cái cử chỉ búng nhẹ lăn tăn trong bụng mẹ nay đã biến mất, thay vào đó là mỗi ngày mẹ phải chịu không biết bao nhiêu cú huýt đạp mạnh từ đôi chân tưởng chừng chưa đủ sức của con. Đau, đau lắm, nhưng mẹ vẫn mong mình mãi được đau như thế cho đến hết thai kì.

10 ngày cuối trong chuỗi hành trình tự thân vận động của con đã kề bên, chỉ 10 ngày thôi nhưng sao thời gian lúc này trôi chậm quá. Mẹ mong được gặp con từng giờ, từng phút, từng giây…

Hôm nay đã đúng ngày con bước chân ra thế giới bên ngoài để cuối đầu chào mẹ nhưng sao đợi mãi cũng chẳng thấy dấu hiệu từ con. Sốt ruột mẹ na cái bụng bự chảng cùng ba và ngoại lên viện. Bác sĩ cho về và hẹn 3 ngày nữa lại lên. Mẹ về trong trạng thái thấp thỏm lo âu, quá ngày rồi sao con vẫn chưa chịu ra, không biết con có được khỏe không?

3 ngày chờ đợi lại qua đi nhưng mẹ con mình vẫn chưa được gặp. Đến nơi bác sĩ khám xong lại cho về nhưng mẹ và bà ngoại cứ năn nỉ để con được ở lại viện vì cả nhà lo cho sức khỏe của con. Vập vưỡng ở viện suốt 3 ngày nữa nhưng con đâu rồi, con có biết là cả nhà mong con lắm.

Tối hôm ấy, dường như chiếc túi ngủ ấm áp kia đã không còn đủ rộng để con thoải mái cuộn mình chui rút nữa, phải ra ngoài thôi vì cả nhà đang đợi. Ba và ông bà đang rất vui vì mẹ đã bắt đầu cảm nhận được từng cơn đau rặn, từng cú đạp ngày càng mạnh của con để tìm đường chui ra. Càng lúc mẹ càng đau dữ dội, cái đau như cắt xẻ thịt da, cái đau thấu tận trời xanh, vừa đau vừa rặn nhưng mãi mẹ vẫn chưa giúp được con ra ngoài. Đến tận 11h trưa hôm sau mẹ gần như không còn đủ sức và bác sĩ quyết định cho mẹ lên bàn mổ vì không thể sinh thường. Lúc lên bàn mổ mẹ đã khóc thật nhiều, nước mắt mẹ chảy lúc này không phải vì cái đau thể xác mà là vì đau đớn ở tinh thần. Bao nhiêu dự định tan tành, mẹ dự sẽ sinh con theo cách thông thường để con có được hệ miễn dịch tốt, để được da tiếp da và cho con nếm dòng sữa ngọt của mẹ ngay từ lúc chào đời nhưng không thể. Ba và ông bà túc trực an ủi, mẹ lấy lại tinh thần và nghĩ được rằng sinh con bằng cách nào không quan trọng bằng việc con ra đời có khỏe mạnh hay không. Thế là mẹ đã vui trở lại và nhanh chóng hồi phục sức khỏe.

Sau mấy giờ đồng hồ cách li mẹ nghĩ bây giờ chính là giờ phút thiêng liêng nhất trong cuộc đời mẹ. Ba bế con trên tay, nhẹ nhàng đến bên mẹ, đặt con nằm trên ngực mẹ. Mẹ gắng mở mắt thật to để nhìn con thật rõ. Mẹ thấy đôi mắt to tròn đen lay láy đang luyến thoắng nhìn mẹ, cái mũi nhỏ cao cao y hệt bố, bờ môi múm mím đỏ như son cộng với làn da trắng hồng hào cưng hết biết. Lúc này mẹ chẳng thể nói nên lời vì đang hạnh phúc, đặt lên trán con nụ hôn đầu đời sau đó mẹ nhắm nghiền mắt lại, ôm con thật chặt và mơ màng về một chuỗi ngày dài hạnh phúc bên con. Cảm ơn con trai đã về bên mẹ thật ngoan và mạnh khỏe..


Sau 7 ngày ở viện mẹ con ta chính thức trở về nhà, từ đây mẹ biết rằng tình yêu đâu tiên mẹ dành cho con chính là những dòng sữa ngọt ngào được tạo nên từ niềm hạnh phúc. Mẹ sẽ là chú bò sữa chăm chỉ, gắng hết sức lực để chăm sóc bò con.

Hành trình làm mẹ thực sự bắt đầu, cuộc đời mẹ như bước sang trang mới. Những việc mẹ chưa bao giờ làm từ lúc còn nhỏ thì đến bây giờ mẹ đều được trải qua. Cái gì cũng mới, cũng lạ lẫm và thật bỡ ngỡ với mẹ, nó khiến mẹ trở nên vụng về hơn bao giờ hết.

Tháng thứ nhất đầy khó khăn thử thách:

Không như những mẹ khác, mẹ may mắn có được nguồn sữa dồi dào mà chẳng cần phải ăn uống những món ngon, đồ bổ.

Những ngày đầu chưa quen, việc cho con bú thôi cũng đủ làm mẹ loay hoay mãi. Làm sao cho con bú đúng cách để cả con và mẹ đều có tư thế thoải mái nhất. Làm sao mẹ biết cho con bú khi nào, khoảng cách giữa mỗi lần bú  là bao lâu để con không bị đói. Làm sao đây khi sữa mẹ quá nhiều nhưng con lại không bú hết…Mẹ mày mò tìm đủ mọi cách và cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết. Để con bú được thoải mái thì mỗi lần cho bú mẹ cũng phải có một tư thế ngồi thoải mái do đó mẹ đặt mua ngay chiếc gối tựa lưng để tựa vào mỗi lần cho bú. Mẹ dành thời gian mấy ngày ròng chỉ để tìm hiểu nhu cầu uống sữa của con và mẹ biết rằng khoảng cách giữa mỗi lần bú là bao lâu. Rồi mẹ nhờ ba ra ngoài mua cho mẹ nào là túi trữ sữa, máy hâm sữa…để phục vụ cho sự nghiệp bò vắt sữa trữ đông mỗi ngày khi con không bú hết.

Tiếp theo là việc mẹ phải tập thích ứng với thói quen ngủ ngày cày đêm của con. Đôi mắt mẹ dần thâm quầng vì những đêm thức trắng mất ngủ triền miên để chăm sóc cho thiên thần nhỏ chưa quen với môi trường bên ngoài bụng mẹ. Con không phân biệt được đâu là ngày đâu là đêm để thích ứng do đó cuộc sống hiện tại bây giờ của mẹ so với trước đây dường như bị đảo lộn hoàn toàn.


Sau đó là việc con quấy khóc mẹ phải dỗ dành.

Vì con quá nhỏ con khiến mẹ vụng về trong cách bế con, mẹ bối rối không biết bế thế nào cho con thoải mái. Đôi lúc không biết con bị chứng gì cứ khóc thét lên, mẹ chẳng biết làm sao ngoài việc run rẩy nhờ vả bà ngoại. Mẹ để ý mỗi lần con khóc chỉ cần bà ôm vào lòng ầu ơ vài câu chữ là con đã ngủ ngoan im lìm trên tay ngoại. Mẹ cũng làm thế, cũng ôm, cũng hát cho con nhưng sao càng lúc con càng khóc to. Chắc có lẽ vòng tay mẹ chưa đủ chặt khi ôm con, câu hát của mẹ chưa đủ ru say ngọt ngào, mẹ hát toàn những bài teen lạ lẫm, thêm vào đó chất giọng chẳng hay nên con cứ khóc nhè. Vì con, mẹ sẵn sàng quên đi những khúc nhạc trẻ mẹ thường hay ca để thay vào đó thật nhiều khúc ru ầu ơ học từ ngoại. Mẹ hứa sẽ hát thật hay, ôm con thật chặt, hãy cứ ngủ ngoan trong vòng tay mẹ con nhé, cả thế giới này con cứ để mẹ lo.

Và thử thách chông gái nhất mà mẹ phải trải qua đó là việc tắm táp cho con mỗi ngày. Con còn bé nên những ngày đầu cuốn rốn chưa rụng, mẹ phải thật cẩn thận làm sao để nước không dính vào rốn, không chảy vào tai. Mẹ tìm đủ mọi cách và cuối cùng cũng làm được con à.

Tháng đầu tiên trôi qua với biết bao vụng về vất vả của người lần đầu tiên làm mẹ nhưng mẹ chưa một lần có suy nghĩ oán tán, hối hận khi sinh con ra chàng trai nhỏ có đôi mắt to của mẹ.

Tháng thứ hai dần thích ứng:

Một tháng ròng chăm con vất vả, mẹ đã bắt đầu nắm bắt hiểu biết nhiều về sự phát triển của con. Giờ đây mẹ dần cảm thấy tự tin hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe con mỗi ngày. Con đã thích ứng với môi trường bên ngoài bụng mẹ, ít ốm vặt hơn, số cử bú sữa tăng dần, cả mẹ và còn đều bắt đầu tìm thấy sự thoải mái trong mỗi lần mẹ cho con bú, mẹ dỗ dành hay tắm rửa cho con.

Tháng thứ 3 đầy bất ngờ:

‘Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, 9 tháng lò dò biết đi”, cột mốc đầu tiên của con đã đến. Qua 2 tháng học hỏi cách phân biệt ngày và đêm giờ đây đồng hồ sinh học của con đã hoạt động bình thường. Mẹ bất ngờ và vui mừng vì không phải thức trắng đêm trò chuyện cùng con, mẹ có thời gian để tự thưởng cho mình một giấc ngủ đêm gần như trọn vẹn.

Mẹ dường như biết được xúc cảm của con để dỗ dành. Mẹ có thể chơi đùa với con như một người bạn, với giọng nói dịu dàng cùng ánh mắt trìu mến khi mẹ nhìn và nói chuyện với con, con đã có thể phản ứng lại bằng một cái cười nhếch môi cùng mẹ. Con có biết với nụ cười đó của con đã làm tim mẹ như tan chảy, mẹ cảm nhận rằng trái đất như lắng lại để mẹ được ngắm mãi nụ cười của con. Đó là khoảnh khắc không thể nào quên trong mẹ, nụ cười ấy không đơn thuần như nụ cười bân quơ lúc con nhìn xung quanh mọi thứ mà là nụ cười thân thiện có tính tương hổ giữa mẹ và con.

Rồi một ngày tình cờ mẹ bắt gặp con lật mình sang tư thế nằm úp, mẹ vỡ òa trong niềm vui sướng và hãnh diện rằng con trai mẹ đã biết lật rồi. Lấy ngay chiếc điện thoại ghi lại khoảnh khắc này của con mẹ háo hức chực khoe ngay cho mọi người cùng biết.

Vui mừng là thế nhưng cộng vào đó là nỗi niềm lo lắng vì sợ con lẫy quá lâu sẽ khiến con tức bụng đau tay. Mẹ bối rối không biết phải cho con lẫy thế nào là hợp lý và mẹ quyết định theo dõi con trong vài lần tập lẫy sau đó mẹ rút kinh nghiệm rằng mỗi ngày chỉ tập cho con lẫy từ 2 đến 3 lần và mỗi lần tầm 2 đến 3 phút là đủ.

Mẹ nhớ có lần con đang lẫy, mẹ thử đặt món đồ chơi đủ màu phía trước mặt, cách xa chỗ con tầm 50cm, khi ấy theo phản xạ con với tay tới nắm mà chưa tới trong khi đó ba mẹ và ông bà ở ngoài cứ hô hoán khen ngợi cuối cùng con trường tới và lấy được món đồ chơi lúc đó cả nhà ai cũng vui mừng vì điều đó.

Trong quá trình con lẫy và trườn đã có nhiều sự cố khiến mẹ đau tim đến không thở nỗi. Có lần vì mãi mê làm việc mẹ để quên con trên giường mà không để ý, lúc chợt nhớ ra con cũng là lúc con trường rơi xuống đất và khóc thét làm mẹ như ngất lặng vì con, cũng may giường ông ngoại đặt làm thấp nên con té xuống chỉ bị u đàu nhẹ. Hay có lần mẹ vừa cho con bú xong đặt con nằm xuống để con tự do lẫy trường, vì mới bú no con bị tức bụng nôn trớ cả sữa ra mũi ra miệng làm mẹ giật mình hoảng sợ vì lỗi ngu ngơ đáng trách của mình.
Từ những tai nạn bất ngờ đó mẹ rút ra được bài học cho sự vô ý, thiếu hiểu biết của mình và tự hứa với bản thân sẽ thật cẩn thận.

Tháng thứ 4, thứ 5 nhiều cảm xúc:

Khả năng cầm nắm đồ vật của con ngày càng cao, con nắm được vật to hơn và chắc chắn hơn. Trước đây tính mẹ cẩu thả, làm chuyện gì xong là chưa chịu dọn dẹp ngay mà vứt vãi như bãi chiến trường, nhưng từ ngày có con và đúng hơn là từ ngày con biết cầm nắm đồ vật thì tính cẩu thả của mẹ dường như dứt hẳn.  Nhờ con mẹ học được tính chỉnh chu, mẹ luôn cố gắng thu xếp đồ đạc thật gọn gàng, nhất là những thứ vật nhỏ vừa với tầm tay của con, mẹ sợ nếu sơ xuất con nắm phải thì biết bao tai nạn khó lường trước có thể xảy ra với con như con nuốt hoặc vơ vào trúng mắt…

Trong giai đoạn này bước phát triển ngoạn mục nhất của con là con có thể tự ngồi vững mà không cần ai vịn.

Mẹ tìm hiểu và biết giai đoạn bé tập ngồi và đi là giai đoạn nguy hiểm nhất nếu không may xảy ra tai nạn ngoài ý muốn có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến phần đầu chẳng hạn như con đang ngồi mà bật ngữa ra đằng sau hoặc dập tới trước thì khả năng trúng đầu rất cao do đó mẹ chuẩn bị cho con ngay 1 chiếc mũ bảo hiểm loại chuyên dành cho bé, và mẹ yên tâm hơn khi để con tự tập ngồi.

Tháng thứ 6 đến tháng thứ 9:

Ở cột mốc này con trai mẹ đã biết bò vận động khắp nhà, có lẽ vì mức độ vận động nhiều nên nhu cầu về dinh dưỡng của con dường như cũng tăng lên. Trước đây mẹ luôn tự hào mình là một chú bò nhiều sữa nhất vậy mà đến hôm nay chỉ ở tháng thứ 6 sữa mẹ không còn nhiều để đáp ứng đủ nhu cầu của con, mẹ buồn rầu tìm hiểu nhiều phương pháp kích sữa mẹ về nhiều như tăng cường ăn chân giò, móng heo, uống nhiều nước, nấu cao chè vằng lợi sữa…Mẹ thắc mắc không tìm ra nguyên nhân vì sao với những phương pháp mẹ làm sữa về tương đối nhiều, số cử bú mẹ cũng tăng dần cho con nhưng sau mỗi lần bú xong rời ti mẹ là con lại khóc. Và cuối cùng sau nhiều lần tìm hiểu mẹ biết rằng trẻ từ 6 tháng trở lên nhu cầu dinh dưỡng của bé tăng cao do đó ngoài việc ti mẹ thì mẹ cần bổ sung việc cho con ăn dặm.

Thật sự không hề dể dàng khi lên một thực đơn ăn dặm cho bé 6 tháng tuổi, mẹ căng thẳng suy nghĩ nên nấu cho con món gì, thay đổi món như thế nào để đảm bảo khẩu phần dinh dưỡng vừa hợp lý vừa khiến con không bị ngán.

Hằng ngày thay vì thức dậy lúc 5h thì nay mẹ phải dậy từ lúc 4h để chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ  để kịp chế biến bữa ăn dặm cho con. Con có biết rằng những món ăn mẹ nấu được mẹ nêm nếm một thứ gia vị đặc biệt có tên gọi gia vị của tình yêu. Bón thìa cháo đầu tiên con há miệng ăn ngon và hợp tác khiến mẹ vui biết nhường nào, mẹ hứa từ nay và mãi về sau sẽ luôn dậy thật sớm để nấu cho con những món ngon đầy dinh dưỡng, ăn mau chóng lớn con trai nhé.

Từ tháng thứ 10 đến tháng 11:

Con trai mẹ đã tự đứng vững và bắt đầu tập đi rồi. Men theo vách tường con làm điểm tựa bước đi từng bước nhỏ. Đây là giai đoạn đánh dấu bước phát triển vĩ đại nhất đời con, giờ đây con có thể tự đi và khám phá thế giới xung quang bằng một gốc nhìn khác. Nhìn con một mình đứng vững bước đi mà không cần sự hổ trợ từ ba mẹ đôi mắt mẹ bỗng chốc nhòa đi vì xúc động, con trai đã lớn thật rồi.

Giai đoạn này mẹ không còn cho con ăn cháo nữa, thay vào đó mẹ sẽ tập cho con ăn cơm và dần bổ sung thêm sữa công thức nhằm giúp con phát triển toàn diện cả thể chất và trí não. Đây chính là thời kì khủng hoảng nhất của ba mẹ vì con rất lười ăn. Bằng trang lứa bạn bè con phát triển chiều cao vượt trội nhưng cân nặng thuộc dạng hơi gầy. Mỗi lần cho con ăn y như rằng giữa ba và mẹ đang xảy ra cuộc chiến. Nói là cuộc chiến nhưng chỉ có mẹ là người gây chiến với ba thôi, ba hiền và chẳng bao giờ giận mẹ vì ba biết lúc này mẹ phần stress vì con chẳng chịu ăn, phần nữa mỗi lần mẹ bế con ra đường ai cũng bảo “mẹ tranh ăn hết phần con à” khiến mẹ lại càng buồn tủi. Cứ đến bữa ăn là con khóc lóc phun cả cơm cả sữa ra ngoài. Có những hôm ba hì hục giả vờ hóa ngựa cõng con trên lưng chạy khắp các con đường, mẹ thì tay bê chén cơm, tay cầm bình nước vừa theo vừa đút, con vui vẻ ăn gần hết chổ cơm mẹ bới, nhưng ba mẹ chưa kịp vui mừng thì ngay sau đó cơm cứ xòng xọc từ bụng con lôi hết cả ra ngoài, có lúc mẹ ám ảnh tới mức hứng cả thức ăn con nôn ra rồi đổ vội vào chén để tính xem đã mất đi bao nhiêu thức ăn để mẹ lại tiếp tục bù vào bấy nhiêu, mẹ còn ra chợ rinh về cái cân to tướng để cân con mỗi ngày.

Chạm mốc tháng 12, tròn 1 năm đầu đời của con:

Sau 2 tháng khủng hoảng với cuộc chiến bữa ăn mẹ đã dần yên tâm vì nay dường như con đã lớn và bắt được đà tăng trưởng. Con ăn uống được, ngủ được và cân nặng dần cải thiện. Giờ đây mẹ có thể tự tin rằng mẹ đã hoàn thành tốt nhiệm vụ nuôi nấng chăm sóc con trong năm đầu đời thật tốt.

Tuy chưa nói được, con chỉ ê a tiếng được tiếng mất nhưng đối với mẹ chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm cho mẹ cảm nhận được cả biển trời hạnh phúc.

Thời gian trôi thật nhanh, trôi nhanh đến mức mẹ tưởng chừng như những bộn bề vất vả, vụng về lo âu trong quá trình chăm sóc con chỉ vừa mới xảy ra.

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là con tròn 1 tuổi. Một tuổi của những ước mơ, của hạnh phúc, của tiếng cười giòn tan con trẻ và của ánh mắt đầy mãn nguyện của mẹ ba. Một tuổi con trôi qua trong sự chăm sóc tận tình của mẹ ba, ông bà nội ngoại, của những người thân họ hàng. Mai sau khôn lớn trưởng thành dù có đi đâu về đâu con cũng đừng bao giờ quên cội nguồn, quên mái ấm gia đình con nhé. Đó chính là quê hương là tình mẹ ba ấm áp ngọt ngào con có biết.

Từ ngày có con mẹ học hỏi được nhiều điều. Trước đây mẹ chỉ biết sống dựa dẫm ông bà và ba con nhưng từ khi có con mẹ biết tự lập. Trước đây mẹ chẳng bao giờ biết tự chăm sóc mình khi đau ốm nhưng khi con ốm mẹ biết chăm con thật khéo. Trước đây mẹ chẳng bao giờ cẩn thận nhưng khi có con tính cẩu thả của mẹ chẳng còn. Trước đây mẹ sống lãng phí xa hoa nhưng khi có con tiết kiệm là chân lý sống của mẹ…

Và điều quan trọng ý nghĩa nhất là khi có con rồi mẹ biết mình nên “ sống chậm lại ”để tận hưởng hương thơm của những đóa hoa mỗi sớm, để giữ cho tinh thần minh mẫn,  để xây dựng trái tim nhân hậu yêu thương đồng loại và để dạy cho con biết rằng nhân cách con người là thứ quý giá nhất trong cuộc đời này.

Cảm ơn con đã cho mẹ thật nhiều cung bậc cảm xúc trong suốt một năm đầu đời của con.

Chúc mừng sinh nhật con trai tròn 1 tuổi


Yêu con nhiều hơn những gì mẹ nói, tình yêu của mẹ!

#nămđầuđờicủacon

 

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Dạy con tự lập Dạy con tự lập
    Mạnh dạn để trẻ làm việc nhà, không chiều chuộng bênh vực con quá mức... là những điều bố mẹ nên áp dụng để rèn tính...
  • Kinh nghiệm chăm sóc bé sau sinh mổ từ chuyên gia Kinh nghiệm chăm sóc bé sau sinh mổ từ...
    Chăm sóc bé sau sinh mổ thường gặp rất nhiều khó khăn. Vì sức đề kháng yếu, trẻ sinh mổ thường dễ bị dị ứng, hen...
  • Có thể bạn chưa biết lợi ích của massage khi mang thai Có thể bạn chưa biết lợi ích của...
    Mang thai là một thời điểm đặc biệt, tuy nhiên, khi cơ thể phụ nữ thay đổi, nó sẽ mang lại nhiều đau nhức, đặc biệt...
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 16952 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 14726 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 12670 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12088 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 10780 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT