Sự phát triển
của bé

Mùa Vu Lan con nhớ mẹ da diết….

VU LAN này con không về được bên mẹ

Mùa Vu Lan con nhớ mẹ!

Rằm tháng 7- lễ Vu Lan, con buồn và nhớ, thương mẹ da diết. Vậy là đã 10 năm trôi đi trong thầm lặng, mẹ vẫn mòn mỏi dõi theo từng bước đi của chúng con cho dù bây giờ chúng con mỗi đứa một nơi. Và chỉ riêng con lấy chồng xa nhất. Nhớ mẹ lắm mẹ ơi!

Hưng Yên thu vừa sang, trời bắt đầu se se lạnh, con nhớ mãi ánh mắt thân yêu của mẹ nhìn con trước khi con lên xe hoa. Mẹ không khóc vì mẹ thường dạy con rằng “mạnh mẽ để sống và tồn tại, phát triển, nếu con cứ khóc sẽ bị xã hội đào thải”, và tôi không thể ngoáy đầu lại nhìn mẹ vì
phong tục quê tôi kiêng kị điều này.

Cả cuộc đời mẹ là những chuỗi ngày hy sinh, hy sinh thầm lặng cả tuổi thanh xuân chờ cha nơi trận tuyến, cha trở về năm 1987 với những vết thương ở cánh tay bị giặc bắn, mẹ lại gồng mình cho cuộc sống mưu sinh nuôi nấng chị em con… 4 đứa con gái lần lượt ra đời…lần lượt lớn lên, trưởng thành dưới đôi tay gầy guộc của mẹ. Con vẫn nhớ rất nhiều lần căn bệnh đau nửa đầu đã hành hạ mẹ, nhiều lần mẹ ngất lịm đi, có lần mẹ phải đi cấp cứu, chúng con đã khóc gào thét vì sợ mất mẹ, 4 chị e con lúc đó còn nhỏ quá….Con vẫn nhớ mẹ hay dậy sớm làm bánh bao cho chúng con ăn, dù mùa đông hay hè, dù giá lạnh hay nóng bức, cứ 4h sáng mẹ dậy, nấu đồ ăn sáng cho bố và 4 chị em con, rồi mẹ lại đi lên đồng cho kịp mát trời, sợ lúc nắng gắt thì sẽ không làm được việc. Trong 4 chị em con là con đầu nhưng yếu nhất nhà, mẹ thương con lắm, con sinh ra được 3 tháng đã phải đi viện 2 tháng vì viêm phổi cấp. Rồi lớn lên chút xíu thì con lại bị hen suyễn. Cho đến khi con học lớp 9 con bin đau thần kinh toại, học đại học thì con phát hiện mình bị hở van tim 3 lá nhưng mức độ nhẹ. Đến giờ trời lạnh con vẫn đau ngực, lần nào mẹ gọi điện hỏi thăm con mẹ đều hỏi con tim con có đau không?, những câu hỏi khiến con rơi lệ.
Ôi! Nhớ!

Chúng con dần lớn khôn, 2 chị em lần lượt tốt nghiệp đại học, em thứ 3 thì tốt nghiệp trung cấp y, em út thì vừa mới đậu đại học ngoại thương, hai chị em con có công có việc ổn định và lập gia đình. Ngày con sinh cháu Tôm con khóc hạnh phúc khi con của con ra đời, còn mẹ mẹ khóc vì mừng khi sức khỏe của con không sao, chỉ sợ tim của con tái phát trong lúc mổ đẻ là điều mẹ lo lắng nhất.

10 năm, 10 mùa Vu lan đã qua, giờ đây con đã sinh cháu thứ hai, em Trang cũng sinh cháu đầu lòng, con chỉ mong bây giờ mẹ hãy sống và vui vẻ bên các cháu, để sức khỏe của mẹ mãi mãi bên các con.
Con nhớ mẹ lắm mẹ ơi. Cháu Tôm vẫn gọi bà ngoại nhiều lần, con mong mẹ ra chơi với con với cháu từng ngày.
Vu Lan không chỉ nhớ về những người đã khuất mà càng nhớ và trân trọng, yêu thương hơn những người đang sống. …….

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8472 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5385 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT