Sự phát triển
của bé

Một năm của mẹ

Một năm, mẹ tưởng như là lâu lắm...

Tháng 7 đánh dấu bằng những mốc sự kiện cả đời mẹ chẳng thể quên. Những thay đổi mà mẹ chẳng thể ngờ tới dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận!

15/7 mẹ chính thức xa con. ủ cho con ngủ say, gửi lại con cho ông bà, mẹ đi tàu đêm ra với bố.Chặng đường dài 240 km đó, mẹ khóc như vắt kiệt hết những giọt nước mắt cuối cùng. Mẹ xin lỗi vì phải ra đi trong cảnh này, mẹ đã khóc hai ngày trước và cả ngày hôm ấy!
4h mẹ ra tới nơi, nhìn thấy bố nước mắt mẹ lại không ngừng rớt, chỉ có con rồi người ta mới cảm nhận hết nỗi đau khi phải xa con thơ bé, tim mẹ đau nhiều lắm.

Mặc dù biết cô quản lý hẹn mẹ 8 giờ đi phỏng vấn, mà mắt mẹ không ngừng ướt, chỉ đến gần sáng mẹ mới chợp mắt được một chút. Bố lai mẹ đi phỏng vấn với đôi mắt sưng húp.
Chắc cô ấy nhìn mẹ lạ lắm, cô bảo mẹ không thể làm nhận viên bưng bê được, cô xếp cho mẹ làm thu ngân. Bố mẹ chẳng biết nên vui hay buồn, bởi có lẽ mẹ chưa thật sự sẵn sàng cho công việc này. Thái độ không dứt khoát của bố mẹ làm người đó không hài lòng, họ hẹn liên lạc lại nhưng tuyệt nhiên không có.

Có người bảo mẹ, làm gì chẳng được miễn kiếm ra tiền, làm việc đó có gì mà ngại, xấu hổ à… Mẹ không biết lúc đó mẹ nghĩ gì nhưng mẹ thực sự muốn đứng trên bục giảng hơn làm nhà hàng ăn!

Rồi qua ông nội, một người bạn của ông giới thiệu mẹ vào dạy học ở Trung tâm. Mẹ vui như mở cờ trong bụng. Dù khi đó mẹ mới chỉ được dạy một lớp với tiền lương 800.000 /tháng. Nhưng cả hai bố mẹ đều vui, ít cũng được miễn là mẹ được làm cô giáo. Nhưng mọi thứ không như mẹ nghĩ, học sinh của mẹ không phải những cô cậu bé chăm ngoan, thích học, mà phần lớn là học sinh cá biệt. Tiết học đầu tiên mẹ đã ngăn không cho mắt mình lại ướt, có lẽ mẹ phải quen với cách dạy mới trong một môi trường mới…Mẹ tìm niềm vui, chia sẻ bên những người đồng nghiệp, có người đã gắn bó cả đời- tâm huyết với trường , sao mình không làm được. ở đâu cũng có những người chán nản như mình sẽ lấy ai dạy các em. Mẹ tìm hiểu thêm về gia đình, hoàn cảnh các em , mẹ hiểu và thương học sinh hơn, mẹ bắt đầu chấp nhận. Thời buổi bây giờ đâu kiếm được việc dễ dàng gì!

Vấn đề trường lớp cũng qua đi, chỉ là vấn đề mẹ vẫn hai lượt đi làm bằng xe buýt, dù chỉ cần đi xe máy 15 phút thì mẹ chấp nhận ngồi xe buýt 45 phút- vì mẹ không dám đi xe. Đường phố Hà Nội lúc nào cũng ngược xuôi đông đúc, mẹ sợ chết lắm 🙂 lại không thạo đường nên âm thầm chịu đựng. Nhưng mà đi xe buýt mẹ đau đầu, mẹ tập đi xe máy. Những lần đầu tiên đi xe ở thủ đô, bố con phải nghỉ việc để đi cùng mẹ, cũng là dẫn đường cho mẹ, giờ nghĩ lại thấy mình ” gà” quá, bố con hay nói thế! Rồi thì mẹ tự đi một mình, đi lạc bao nhiêu lần rồi cũng đi đúng.

Khi quen với tự mình đi xe, mẹ tìm lớp dạy thêm. Một năm qua, mẹ đã có những học sinh thi Đại học, thi vào lớp 10, học sinh 6, 11 với những kết quả làm phụ huynh yên lòng. Mẹ cũng thấy mình thay đổi nhiều hơn, mẹ nói to hơn, đi lại cũng nhiều hơn…

Một năm đã đi qua, mẹ cũng không nghĩ mình bắt đầu nhiều đến thế. Tất cả như một giấc mơ, mẹ vừa phải làm quen, vừa thích nghi, vừa chống chọi với nỗi nhớ xa con một thời gian dài. Mẹ giờ dù đang nhiều vất vả nhưng mẹ luôn thấy hạnh phúc bên hai cha con, con trai à!

21004_641103809359090_330006610277574500_n-1-400x539

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 9 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 80 điểm
    1
  • Nắng Mùa Thu
    • 330 chủ đề | 
    • 4003 trả lời
    tích lũy được 42 điểm
    2
  • mẹ xí muội
    • 389 chủ đề | 
    • 5518 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    3
  • Mẹ Bin Bo
    • 385 chủ đề | 
    • 9038 trả lời
    tích lũy được 23 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 166 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 14 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT