Sự phát triển
của bé

Mơ về chốn bình yên!

Hạnh phúc, đắng cay, ngọt bùi, tất cả đều là dư vị của hạnh phúc mà thôi!

Mơ về chốn bình yên!

Ba mươi tuổi, nhiều lúc tôi đắng cay nhận ra ngoài chồng và con thì tôi trắng tay. Ba mươi tuổi, có lúc tôi thèm mình được dại khờ, bé bỏng như thuở nào để chẳng phải gồng mình lên kiếm sống. Nhưng rồi tôi học cách nép mình vào những trang giấy, bởi tôi biết lắm chứ: cái cuộc sống này đâu hề giản đơn.

Tốt nghiệp Đại học rồi lấy chồng, chồng tôi là bạn học thuở thiếu thời. Anh không nổi trội giữa bạn bè, nhưng tôi nhận thấy tình yêu anh chân thành và đủ sưởi ấm tâm hồn tôi, làm tôi tin tưởng vậy là đủ. Những năm tháng dài xa nhau, là thử thách lớn nhất để nuôi dưỡng tình yêu chúng tôi trưởng thành. Khi cậu con trai kháu khỉnh chào đời, chúng tôi lâng lâng trong cảm giác của lần đầu làm cha mẹ với bao vụng về, bỡ ngỡ, hạnh phúc quá đỗi tuyệt vời.

Nhưng rồi, khó khăn cũng bắt đầu đến, làm thế nào để cho con một cuộc sống đủ đầy? Câu hỏi như lưỡi dao luôn cứa vào tim chúng tôi đau buốt. Dù có hai bên nội ngoại ở bên giúp đỡ thì chúng tôi vẫn cần một hướng đi cho riêng mình, cho con. Bởi đường đi dài, cha mẹ làm sao có thể ăn đời. ở kiếp mãi với mình. Làm mẹ ở tuổi hai mươi bảy, để rồi hai chín tuổi ngậm ngùi gửi lại con nơi quê nhà cho ông bà đi tìm kế sinh nhai. Lòng tôi chưa bao giờ đắng cay nhiều hơn thế, không biết đã bao đêm nước mắt lăn dài rồi ướt đẫm gối vì nhớ- thương con. Chẳng nhớ nỗi đã bao lần giận hờn sang chồng vì phải rời xa con thơ. Bao chiều giữa dòng người ngược xuôi sau giờ làm, thèm đến cháy bỏng được chạy đi đón con, những ngày chủ nhật dài lê thê vô hồn chỉ có hai vợ chồng và căn phòng trọ nhỏ xíu. Chợt mong biết bao nhiêu tiếng cười con trẻ. Nhớ lắm, nỗi nhớ như vò xé tâm can, dai dẳng, triền miên. Để rồi, vợ chồng phải chia nhau ngày về cho con đỡ nhớ, đỡ hụt hẫng khi về rồi bố mẹ lại đi. Thế mà, đau lắm, nghẹn ngào lắm mỗi lời con nói “ Mẹ nói mẹ không đi nữa mà, mẹ nói mẹ ở nhà với con, mẹ ơi con không muốn ở nhà, con muốn đi với bố mẹ thôi…” lần nào cũng vậy, nước mắt không ngừng rơi mỗi ngày mẹ về rồi đi.

Cuộc sống trăm chiều, cuộc sống cũng chẳng rải hoa thơm và quả ngọt. Cả chặng đường dài phía trước còn biết bao khó khăn và thử thách. Hai vợ chồng, mỗi ngày đều tất tả trong cuộc sống cơm áo gạo tiền. Những bữa ăn cùng nhau trở thành xa xỉ, những cuộc hẹn hò trở nên xa vời, mọi thứ thu gọn lại trong hai chữ: cho con. Tháng nào cũng phải tằn tiện, chi ly: tiền ăn, tiền nhà, tiền sinh hoạt, tiền cho con… khoản nào là của riêng mình? Tôi tập tìm niềm vui trên những bài viết, tôi dành hết cho con. Lúc rãnh, chỉ có viết, nghĩ về con, tôi sẽ hấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Đường đi khó nhưng mẹ tin mình sẽ thành công, con trai bé bỏng à! Con yêu, gửi về nơi quê nhà tất cả tình yêu thương của cha mẹ. Mong con ngoan luôn khỏe mạnh, biết vâng lời đợi ngày bố mẹ đón con để gia đình mình trọn vẹn thương yêu! Mẹ yêu con. Yêu nhiều lắm!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT