Sự phát triển
của bé

mẹ ơi, con muốn về nhà

Hôm nay, tôi đi thăm cô bạn cùng cơ quan nằm ốm ở khu tập thể của công ty. Cô bé nằm đó, một mình, nét mặt mệt mỏi, phờ phạc.\" Chị ơi, em nhớ nhà, giá mà giờ này em được chạy về với mẹ..\"lòng tôi quặn lại hồi tưởng lại nỗi nhớ nhà quay quắt của thời gian đi làm xa nhà cách đây 10 năm về trước, ký ức của ngày mới đi làm lại hiện ra mồn một như thuở nào..

Ngày ấy, theo sự phân công của Công ty và cũng là vì tương lai phía trước tôi đăng ký đi làm ở mãi tận trong chi nhánh nhỏ cách nhà những hơn 100 cây số. Ngày ấy, phương tiện xe cộ chưa sẵn như bây giờ và đồng lương của một đứa mới ra trường sao đủ để đi hàng trăm cây số hàng tuần về thăm nhà thường xuyên. lúc đầu thì tôi hồ hởi vui sướng vì đã được đi làm , nghĩa là được thoải mái đi chơi mà không bị ai quản thúc, được tiêu những đồng tiền thoải mái hơn nhiều so với phụ cấp sinh viên trước đây. Tôi vui lắm vì được đi làm xa.Niềm vui cũng chẳng được kéo dài lâu, cuộc sống kiếm đồng tiền không đơn giản như cuộc sống sinh viên và thời ký còn rúc nách mẹ trước kia, đồng nghĩa là dù một lời nói cũng phải suy nghĩ trước khi nói.lắm lúc, tôi muốn chạy ngay về với mẹ được khóc, được bố mẹ khuyên răn và động viên để tiếp tục làm việc nhưng không xa nhà, tôi không làm được điều đó, không dám gọi điện vì đó là những vụn vặt vì sợ tốn tiền lắm nên đành ôm nỗi cô đơn gặm nhấm mỗi ngày mà không biết chia sẻ cùng ai.ngày xưa, thấy mẹ quát mặc áo ấm thêm vào khi phong phanh ra ngoài đường chỉ vì đẹp hay nhắc nhở uống thuốc vào thì thấy mẹ thật phiền, giờ đây sau mỗi khi tan tầm thèm được nghe tiếng của mẹ, thèm được mẹ quát yêu,thèm được ăn món ăn mẹ nấu, ấm cúng và tình cảm chứ không như cơm trong công ty lạnh ngắt và khô khốc, thầm ước được chạy về với gia đình để huyên thuyên đủ thứ. Thế rồi hôm đó, tôi bị ốm, nằm 1 mình trong căn phòng tập thể cảm giác lạnh lẽo vô cùng thèm có một bàn tay đặt lên trán, thèm được nhìn gương mặt âu lo của người thân nhưng sao không thấy nước mắt tôi cứ lã trã tuôn rơi." mẹ ơi, con muốn về  nhà". Thực sự, từ lúc đó một nỗi niềm thôi thúc tôi như thế. Không, tôi không thể sống cuộc sống cô đơn thế này được, ở nơi mà cách ăn cũng khác, giọng nói cũng khác, phong tục cũng khác tôi không thể hòa nhịp được, tôi thấy cô đơn lắm, tôi cần về nhà và thực sự, tôi đã đặt bút để viết đơn xin thuyên chuyển công tác. Các bạn bè, đồng nghiệp bảo tôi dại, tôi khờ, tương lai đang ở phía trước, xin chuyển về công ty, mật ít ong nhiều thì chỉ có làm công nhân. Tôi chấp nhận làm công nhân vì tôi biết chỉ ở nơi đó tôi mới được sống trong không khí gia đình, ở nơi tôi hiểu mọi người nói gì và cùng tập quán sinh sống cùng tôi. Vậy đấy, chính vì thế tôi hiểu câu nói của cô bạn" Chị ơi, em muốn về nhà.."

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 33901 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 29452 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 25338 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 24176 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 21556 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT