Sự phát triển
của bé

Mẹ ơi, con buồn!

Nghe con nói mẹ thương lắm lắm!

Tối thứ 6, con nghịch lắm. Chạy nhảy khắp phòng, đến khi lên giường là hơn 11 giờ vẫn tiếc nuối chưa muốn đi ngủ. Mãi tới khi bị bố cho quát con mới chịu nằm im.
Bởi vì hôm đấy nhà mình rất đông vui. Và mẹ hiểu con đang muốn tận hưởng không khí gặp nhiều người thân ở Hà Nội phồn hoa này. Đó là bà ngoại, là ông cậu ( em bà), là hai gì. Con vui lắm, nghịch cũng nhiều nữa. Cứ lí lắc suốt buổi.
Sáng hôm sau ngủ dậy, bố mẹ bảo con đi học thế là con khóc nức nở ôm bà ngoại. Chắc con tưởng mọi người đều ở nhà mà con phải đi. Sau đó mẹ phải giải thích với con: ông bà, gì đi đám cưới xa, bố về quê, mẹ đi làm rồi con mới xuôi xuôi, không khóc. Mẹ hứa con đi học một lát rồi trưa mẹ về đón.
Trời mưa, rét nên mẹ cũng muốn con được ở nhà. Trưa đón con về đến phòng, mặt con buồn thiu, hụt hẫng. Con hỏi bà, hỏi ông, bố rồi gì. Rồi con bảo mẹ:
– Con buồn quá mẹ ạ!
Chàng trai của mẹ đã biết buồn và tủi thân rồi đó. Thương con lắm, con trai!

0001-400x533

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT