Sự phát triển
của bé

Mẹ ơi! Bao giờ con mới đi học?

Những gì mẹ viết chỉ là ấp ủ cho tương lai gần của con, và khi con đủ tự tin mẹ sẽ buông tay để cho con tự lập, chàng trai bé nhỏ của mẹ ạ!

Mẹ ơi! Cho con tự lập nhé!

Những gì mẹ viết chỉ là ấp ủ cho tương lai gần của con, và khi con đủ tự tin mẹ sẽ buông tay để cho con tự lập, chàng trai bé nhỏ của mẹ ạ!

Qủa là khi có con rồi, mọi thứ xung quanh dường như khép lại, cuộc sống của mẹ chỉ có con và con, con như là cái trung tâm vũ trụ của mẹ vậy. Cho nên, dù ở đâu và lúc nào mẹ cũng có thể nói về con mà không biết chán, huyên thuyên đủ thứ trên trời dưới đất về con. Có những lúc ,mình thấy mẹ thật vô duyên, nhưng mà hình như tâm lí của người lần đầu làm mẹ ai cũng vậy con ạ. Với mẹ, con là tốt nhất, con là số một…Mẹ cứ tự nuôi ảo tưởng cho mình. Để rồi, một ngày, mẹ xem chương trình gì ấy mà có câu nói “ở nhà nhất mẹ nhì con, ra đường nhiều kẻ còn giòn hơn ta” mà mẹ mới giật mình!Ôi ! có lúc nào mẹ đang sai lầm không con nhỉ? Có lẽ, mẹ phải suy nghĩ lại những định hướng cho tương lai của con…

Từ trước tới giờ, mẹ vẫn còn mang nếp suy nghĩ như các cụ ngày xưa “cho con học sớm là đánh mất tuổi thơ của con”, có lẽ mẹ sẽ vẫn giữ cái quan niệm cổ hủ ấy tới mãi sau này, nếu như ngày đó mẹ không vô tình được cô bạn giới thiệu cho cuốn sách “Chờ đến mẫu giáo thì đã muộn” của tác giả Ibuka. Mẹ thầm cảm ơn cô bạn của mẹ và lao vào ngấu nghiến cuốn sách như kẻ khát chữ sau một chặng đường dài không được đọc sách . Cuốn sách khá dày nhưng mẹ đã đọc xong chỉ sau 2 đêm. Rồi tiếp tục, mẹ lùng luôn được 4 tập cuốn “  Em phải đến Hawadr học kinh tế” và nhiều nhiều cuốn nữa…Đọc xong, mẹ vỡ ra được nhiều điều và làm thay đổi và thức tỉnh  hẳn tư tưởng của mẹ. Ibuka từng viết “Thời kì trẻ thơ, nếu trẻ không được dạy cái gì thì mãi không biết cái đó”

Việc học là cả một chặng đường dài  không có điểm dừng, nhưng bắt đầu từ đâu lại là một câu hỏi không phải ai cũng có thể dễ dàng trả lời được?

Ngày nay, mẹ vẫn thấy đâu đó có những bé sơ sinh mới 4, 5 tháng tuổi đã được bố mẹ mang đi gửi trẻ từ sáng đến tối để đi làm và mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào người giữ trẻ. Sáng sơm tinh mơ bé đã phải mang đi gửi và tối mịt bố mẹ mới đón về. Mẹ nhìn và thấy thương lắm, bởi cũng vì cơm áo gạo tiền nên buộc phải chấp nhận hi sinh. Nhưng mà, tuổi thơ của con chỉ có một lần, còn kiếm tiền không kiếm lúc này ta kiếm lúc khác, đó là việc cả đời mà con nhỉ?

Vậy nên, mẹ thấy con trai mẹ là sướng nhất, suốt ngày được mẹ ôm ấp, chăm sóc chu đáo từ bữa ăn đến giấc ngủ, từ tắm gội đến vui chơi. Có lẽ do đặc thù công việc của mẹ có nhiều thời gian rảnh rỗi nên mới có nhiều thời gian dành cho con như vậy. Cũng từ đó mà mẹ dạy cho con những thói quen nề nếp sinh hoạt mà bằng tháng tuổi của con ít bạn nào làm được. Ai cũng bảo mẹ, rằng thương con thì phải thả con ra, chứ đừng làm như mỗi mình có con ấy, nhiều khi nghĩ cũng buồn nhưng làm bố mẹ ai cũng muốn làm điều tốt nhất cho con. Bố mẹ dạy con theo cách của mình, dù mẹ phải thuyết phục bố mãi, bố mới chịu hợp tác với mẹ. Cũng may nhà mình chỉ có bố, mẹ và con nên việc áp dụng kỉ luật cho con cũng dễ dàng hơn, không gặp phải sự phản đối từ người lớn. Vậy là con được mặc sức tung hoành theo sở thích của con.

Lúc đầu, bố mẹ cũng thống nhất là khi con tròn 2 tuổi sẽ cho con đi nhà trẻ cho ngoan nhưng bây giờ kế hoạch thay đổi rồi, lúc nào mẹ cảm nhân được con đủ tự tin, mẹ sẽ buông tay cho con tự lập…

Bởi mẹ biết rằng, trước khi đếnlớp học mẹ sẽ phải trao cho con những kĩ năng sống để con có thể tự chăm sóc bản thân mình khi không có bố mẹ bên cạnh, con có thể xử lí mọi tình huống xảy ra mà không cần sự trợ giúp của người lớn, có vậy bố mẹ mới có thể yên tâm.

Các nhà giáo dục sớm đã nghiên cứ ra rằng” não bộ con người phát triển mạnh nhất là giai đoạn từ 0-3 tuổi”, cho nên mẹ muốn bố mẹ là người trực tiếp có ảnh hưởng sâu sắc nhất trong giai đoạn vàng này. Mẹ không mong sẽ dạy con thành thiên tài, nhưng bố mẹ sẽ dạy con thành một người có thể phát huy hết được tố chất sẵn có để trở thành một người có khả năng tạo ra cho mình một cuộc sống hạnh phúc!

Bố mẹ vui lắm khi mà chàng trai của mẹ dù chưa đầy 1 tuổi mà mỗi sáng sớm thức dậy, mẹ nói “con học bài đi” là con lại cầm cuốn sách nhìn tranh ảnh đầy thích thú…Bố mẹ sẽ là người thầy đầu tiên và suốt đời cho con, con trai nhé!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25426 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19004 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT