Sự phát triển
của bé

Lễ vu lan

Hình như lại sắp tới mùa Vu Lan

Cha nghĩa là cả một đời thầm lặng hi sinh Mẹ nghĩa là một đời còm cõi nuôi con…

Rằm tháng bảy lại sắp tới rồi mẹ a! Rằm tháng bảy tới, mùa Vu Lan cũng về. Những ngày này lòng con lại bồn chồn không yên. Đã lâu lắm rồi mẹ nhỉ? Lâu lắm rồi con chưa thể về cùng cha mẹ trong ngày rằm tháng bảy để ngồi chung mâm cơm ấm cúng bên gia đình, để được đêm đến ôm chặt mẹ ngủ, để được nghe cha nhắc lại chuyện ngày xưa, ngày xưa…
Con đã từng đọc được ở đâu đó rằng “Con người có thể chọn được cho mình một cách sống nhưng không chọn được nới mình sinh ra và chọn đấng sinh thành”. Còn con, con cảm thấy mình thật may mắn, hạnh phúc và tự hào khi được làm con của cha mẹ, dù cha mẹ chỉ là những người  nông dân lam lũ, bán mặt cho đất bán lưng cho trời…
Tuổi thơ con trôi qua cùng bao kỉ niệm êm đềm trong vòng tay cha mẹ ở một miền quê mà người ta gọi rằng ”cái chốn chó ăn đá, gà ăn sỏi” ấy cùng những thiếu thốn, nhọc nhằn mà cha mẹ phải quần quật quanh năm. Vậy mà chưa lúc nào nhà mình đủ ăn.
Kí ức con vẫn còn in đậm những bữa cơm độn khoai, độn sắn, vào mùa giáp hạt – cái đói như trở thành nỗi ám ảnh dai dẳng đối với nhà mình. Hiếm lắm nhà mình mới có một bữa cơm trắng. Những lúc ấy, mấy chị em con mắt sáng rực lên như người ta lạc đường trong đêm tối mà tìm được lối ra. Mãi sau này con mới hiểu rằng, những ngày tháng ấy cha mẹ chưa bao giờ được một bữa cơm no đúng nghĩa, mặc dù khi em con hỏi “mẹ đã no chưa”, mẹ trả lời  “mẹ no rồi” để cho em con vui vẻ ăn tiếp phần cơm mẹ nhường lại cho. Mãi khi lớn lên rồi, con mới biết đó là câu nói dối thường xuyên mà mẹ nói với chị em con. Mẹ ơi, cha mẹ từng dạy chị em con là phải sống thật thà. Vậy mà mẹ lại nói dối chị em còn suốt quãng đời tuổi thơ…
Ngày ấy, con nhớ, hình như cha mẹ chỉ có vài bộ đồ cũ kĩ mặc suốt quanh năm cả ngày mưa lẫn ngày nắng, còn cha vẫn chỉ là mấy quần áo bộ đội bác gửi về. Chưa bao giờ con thấy cha mẹ có quần áo mới thì phải. Mẹ dành dụm để mỗi khi tết đến sắm cho chị em con mỗi đứa một bộ đồ mới để mặc tết. Trẻ con bây giờ chắc ít cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc như hồi đó mẹ nhỉ? Suốt một năm trời mới được mẹ mua cho bộ quần áo mới, mắt đứa nào cũng rạng ngời hạnh phúc!

Tuổi thơ của mấy chị em con vui nhất có lẽ là mấy ngày tết, bởi ngày tết được mặc quần áo mới dù chỉ mặc để ra ngõ xúng xính khoe với lũ bạn rồi quay về nhà, cởi ra và đem cất đi vì sợ bẩn mắt, bởi tết là được ăn cơm trắng, được ăn cá thịt mà không phải độn ngô khoai, để rồi sau tết là phải đối mặt với mùa giáp hạt đói kém. Con còn nhớ, có năm đói quá, cha mẹ phải chạy vạy đi vay lúa để đến mùa phải trả lại gấp đôi. Lúc ấy, mẹ bảo “Nhà mình hết gạo rồi, đứa nào đi ở thì đi”, con nhanh nhảu xung phong đi ở cho nhà giàu nhất xóm. Mẹ cười, mà con thấy giọt nước mắt sắp rơi nơi khóe mắt. Mẹ ơi, một đứa trẻ 7 tuổi ngày ấy ngây thơ quá mẹ ạ, xung phong đi ở cho nhà nguời ta chỉ vì mong được ăn no. Giờ nghĩ lại, con thấy mình sao mà ngốc nghếch thế?
Mấy chị em con bước vào tuổi đi học, cha mẹ lại càng vất vả hơn. Lo cho con ăn chưa xong, còn phải lo cho con đi học, cha mẹ như già đi trước tuổi. Hồi ấy, mỗi lần đi họp phụ huynh con lại thấy ngại với bạn bè khi ai đó hỏi “cha mẹ bạn làm gì? Con chẳng bao giờ dám rủ bạn tới nhà chơi vì sợ bạn chê nhà mình nghèo, bởi bạn con ai cũng khá giả, bố mẹ họ là giáo viên, là bác sĩ, là bộ đội. Ôi, cái suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ cấp 1 sao mà đáng thương đến thế. Là nông dân thì có tội tình gì mẹ nhỉ, khi mà tấm lòng của cha mẹ dành cho con cái bao la đến thế?
Con vẫn nhớ mỗi lần cha mẹ cãi nhau, cũng vì những lo toan vụn vặt của đời thường, là mấy chị em con lại ôm nhau khóc thút thít dù cha mẹ đã tránh cãi nhau trước mặt chị em con, nhưng thấy cha mẹ không nói chuyện với nhau là chị em con hiểu, cha mẹ đang có chiến tranh lạnh để rồi đêm đêm con lại nghe tiếng thở dài của mẹ nghe đến nhọc nhằn…Những lúc ấy, con thương mẹ đến vô cùng…
Nhìn cha mẹ lam lũ, nhọc nhằn, con đã ấp ủ ước mơ và quyết tâm là sẽ học thật giỏi để kiếm thật nhiều tiền cho cha mẹ đỡ khổ. Mong ước ấy cứ thôi thúc con suốt quãng đời tuổi thơ. Hình ảnh cha- cặm cụi sửa chiếc xe đạp Liên xô cũ cho mấy chị em con thay nhau đến trường, hình ảnh cha 12 h trưa khi con đi học về vẫn thấy cha mang bình thuốc sâu cần mẫn phun cho ruộng lúa giữa cái nắng chang chang tháng tư, bóng cha nhỏ bé lọt thỏm giữa ruộng lúa mênh mông làm cho mắt con nhòe đi chưa bao giờ phai nhạt trong tim con. Những câu chuyện tuổi thơ cực khổ của cha về những buổi tát ruộng mò cua, bắt tép, về những lần đi mót lúa giữa mùa gặt bị lấy cắp nắm cơm giấu giếm trên bờ như ngọn lửa cháy âm ỉ tiếp thêm nghị lực cho chị em con…
Cha luôn đồng hành cùng mấy chị em con trên con đường học tập. Dù cả ngày làm việc đồng áng mệt mỏi nhưng chưa bao giờ cha đi ngủ trước mấy chị em con, đêm cha kiểm tra bài cho đứa này đến đứa khác, sáng  thức dậy sớm để khảo bài từng đứa trước khi đến lớp trong lúc mẹ tất bật chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Sự kiên trì của cha đối với chị em con chưa bao giờ dừng lại. Con vẫn còn nhớ cái lần cha dạy cho chị con cách đổi 1km=?m mà cả hai cha con đã thức sáng đêm, cha bắt chị con làm tới làm lui cho tới bao giờ hiểu và thuộc thì mới thôi.
Mãi sau này con mới nhận ra được rằng cha mẹ không cho chị em con cơm ngon, áo đẹp như người ta được nhưng cha mẹ đã cho chị em con niềm tin vào con đường học vấn và tương lai phía trước. Con vẫn còn nhớ như in cái món quà mẹ hứa tặng con khi con bước vào kì thi học sinh giỏi lớp 5 là một con gà tam hoàng trắng muốt mà mẹ nuôi suốt một năm ròng. Mẹ hứa, nếu con đậu,mẹ sẽ làm thịt con gà ấy để ăn mừng. Mẹ ơi, con quyết thi đậu là vì muốn được ăn thịt gà mẹ ạ! Một cô bé lớp 5 hồi ấy chỉ có ước muốn nhỏ bé đến vậy thôi…
Theo thời gian chị em con dần trưởng thành. Nhà mình thực sự trở nên khó khăn khi con bước chân vào đại học, cha mẹ phải cật lực hơn bao giờ hết. Dù khó khăn nhưng chưa bao giờ mẹ kêu ca, phàn nàn. Có lần con về nhà xin tiền, nhà mình đang mùa giáp hạt nên cũng không có, mẹ chỉ cho con số tiền ít ỏi mà mẹ dành dụm được, con đã giận dỗi đạp xe xuống trường suốt quãng đường 70km mà không biết rằng đã làm cho cha mẹ lo lắng cho con như thế nào. Sau đó con nhận được lá thư em trai con gửi, đọc thư mà con k thể cầm nổi nước mắt  “Chị ơi, chị ở dưới đó một mình chắc buồn lắm.Chị có nhớ nhà không? Chị đừng giân cha mẹ nha, cha mẹ thương chị lắm, hôm chị đi xe đạp ấy làm cha mẹ lo lắm…Chị ở dưới đó cố gắng học giỏi nhé chứ cha mẹ ở nhà cũng khổ lắm”
Để rồi, lúc khó khăn nhất mẹ đã mang cái chỉ vàng chị gái mua tặng mẹ để bán lấy tiền cho con khi con vào năm thứ hai, rồi cha kêu người bán cây xoan gỗ để có tiền cho con xuống trường sau dịp nghỉ tết.
Ngày ấy, con đã nghĩ rằng, mai này ra trường đi làm, tháng lương đầu tiên con sẽ mua cho cha mẹ những món ăn thật ngon, sẽ mua áo quần cho cha mẹ, và con sẽ mua lại cho mẹ cái chỉ vàng mà mẹ đã phải bán đi.Vậy mà đến bây giờ, con đã đi làm được 5 năm rồi mẹ ạ nhưng cái dự định kia vẫn chỉ là dự định mà chưa thực hiện được, con thật tệ mẹ nhỉ?
Mọi khó khăn rồi cũng trôi qua, chị em con dần trưởng thành và bước theo con đường riêng, cha mẹ cũng đỡ vất vả đi phần nào nhưng nỗi lòng lo lắng cho con cái vẫn chẳng lúc nào nguôi. Ngày mẹ vào nuôi đẻ con, mấy chị em con tụ tập và mua đồ ăn về để cho mẹ ăn, nhìn cảnh mấy chị em con vui vầy mà con thấy mẹ lau vội giọt nước mắt, rồi mẹ khóc, con biết mẹ nhớ nhà, thương cha và thằng út, mẹ nói “nhìn mấy đứa bay mẹ lại thương thằng út, hồi cha mẹ còn sức lực thì lo hết cho 4 chị em bay, giò còn thằng út nữa thì cha mẹ chẳng còn sức như xưa mà lo cho nó đủ đầy”, mẹ ơi, rồi cậu út cũng sẽ thấu hiểu nỗi lòng của mẹ thôi, chị em con cũng lớn lên từ những thiếu thốn, vất vả để bây giờ có thể vững tay hơn giữa đường đời xuôi ngược cũng nhờ từ bàn tay cha mẹ mà…
Cha vào đám cưới dì út cũng chỉ ghé chơi được mấy ngày rồi lật đật vè quê vì lo đến mùa gặt rồi, một mình mẹ con không đủ sức cáng đáng nồi 7,8 sào lúa, dù lòng cha cũng muốn lắm ở lại chơi với mấy đứa cháu. Cha ơi, sáu mươi tuổi rồi, cái tuổi lẽ ra cha phải được nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già, vậy mà chưa một giây phút nào cha chịu nghỉ ngơi? Cha nói, khi nào thằng út ra trường, lúc ấy cha mới an lòng. Tay cha đã run, đầu cha tóc đã bạc, mắt mẹ đã trũng sâu, tóc mẹ đã phai màu vậy mà chưa bao giờ nguôi nỗi lo lắng về chị em con…
Rằm tháng bảy lại về rồi. Con mới biết đến rằm tháng bảy cũng là  dịp báo hiếu cha mẹ mấy năm gần lại đây, bới trước đây cha mẹ chỉ dặn chị em con rằm tháng bảy là lễ vong nhân xá tội, là truyền thuyết tháng bảy mưa Ngâu cho Ngưu Lang – Chức Nữ gặp nhau mà chưa bao giờ cha nhắc nhở chi em con đó là dịp báo hiếu cha mẹ, là dịp tỏ lòng biết ơn đến đắng sinh thành
Đã bao năm xa quê, chưa một lần con được về ăn rằm và dự lễ vu lan cùng cha mẹ. Phận con gái sinh ra là làm dâu nhà người nên chỉ có thể động viên bố mẹ bằng những cú điện thoại đường xa. Cũng may mắn khi thời đại công nghệ phát triển nên dù ở xa con vẫn có thể biết ngày hôm nay bố mẹ làm gì, ăn gì, có chuyện gì vui buôn không? Một ngày mà không gọi điện về cho mẹ được là lòng con cứ bồn chồn, dù biết gọi về cũng hỏi mẹ vài ba câu mà ngày nào con cũng hỏi, thế nhưng nghe giọng nói của mẹ, của cha, lòng con ấm lại…
Nhà có 4 cô con gái mà đứa nào cũng lấy chồng và lập nghiệp xa thật xa, mang tiếng là có cháu ngoại rồi mà cả năm trời cha mẹ cũng chẳng được ẵm bồng cháu 1 lần. Mỗi lần gọi về là mẹ lại phàn nàn, chiều chiều thấy người ta dắt cháu đi chơi mà thấy thèm và nhớ, mình cũng có cháu mà cả đời chả nhìn thấy mặt cháu đâu. Nghe giọng mẹ run run mà khóe mắt con cay cay. Những lúc ấy,con ước giá như con ở thật gần để sáng sơm, chiều chiều dắt cháu qua cho ông bà đỡ tủi. Càng về già, cha mẹ lại càng thèm muốn được sum vầy cùng con cháu biết bao nhiều. Mẹ nói : cha nói, mai mốt bà đì nuôi đẻ con út thì mình tui thui thủi ở nhà cũng buồn nhỉ?. Nghe mẹ nói mà thương cha vô cùng. Những lúc như thế này chỉ muốn chạy về mà ôm cha thật chặt…
Dù chị em con ở xa, nhưng mà cha mẹ vẫn luôn bên, dù cuộc sống hiện đại đầy đủ tiện nghi hơn, nhưng mẹ vẫn gom góp vài chục trứng gà, vài kí hành tăm, vài chục cái bánh đa, vài chục kí gạo mới, hay chai mắm tôm, gói xúp…để gửi cho chị em con dù cách xa hàng ngàn cây số. Dù những lúc ấy, con vẫn dặn mẹ rằng “mẹ ơi, bọn con ở trong này không thiếu gì đâu”, mẹ vẫn ừ rồi nhưng vẫn âm thầm gửi cho chị em con. Áo quần của cháu cũng chả thiếu, nhưng cứ hễ lần nào có người quê vô là lại thậm thụt gửi cho cháu vài bộ quàn áo, vài chục trứng gà…Mẹ ơi, dù chị em con có lớn chừng nào nữa thì trong mắt cha mẹ vẫn chỉ  là một đứa trẻ cần được mẹ chăm bẵm, yêu thương. Tấm lòng của cha mẹ đến bao giờ chị em con báo đáp hết đây?

Vẫn biết rằng cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển, vẫn biết rằng cha mẹ nghĩa là cho đi mà chưa bao giờ đòi hỏi được đáp trả, vậy mà có những lúc cuộc sống gia đình, công việc không như ý muốn, chị em con vẫn làm cha mẹ buồn và lo lắng. Những lúc ấy, chỉ muốn bỏ lại mọi thứ xung quanh để trở về bên mẹ, ôm mẹ thật chặt và khóc cho thỏa nỗi uất ức, tủi hờn…
Mẹ ơi, mùa Vu lan lại về rồi, dù cha mẹ chưa một lần nhắc nhỏ chị em con, nhưng lòng chúng con luôn hướng về cha mẹ với lòng biết ơn chân thành  dù chưa bao giờ con nói thành lời. Năm nay, chị em con lại lỡ hẹn  với cha mẹ rồi, ở nơi xa này, chị em con luôn cầu mong cha mẹ thật mạnh khỏe, bình an. Hẹn cha mẹ một mùa Vu lan đầm ấm trong một tương lai gần nhất, cha mẹ hãy thứ lỗi cho chị em con nhé…
 

 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8472 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5385 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT