Sự phát triển
của bé

Kim lùn cho mẹ ra rìa :'(

tuần nào mình cũng chạy về thăm chỉ, chỉ vui và đeo mình cứng ngắt chỉ có tuần này, không biết vì sao mà tự nhiên chỉ làm mặt lạ với mình.

Mấy hôm nay mình im ru bà rù không viết blog vì…Kim lùn! Ta nói mình buồn lắm, tuần nào mình cũng chạy về thăm chỉ, chỉ vui và đeo mình cứng ngắt chỉ có tuần này, không biết vì sao mà tự nhiên chỉ làm mặt lạ với mình. Chuyện là 2 mẹ con mình thống nhất với nhau, cứ mổi lần mình lên đường đi làm là phải thông báo cho em biết trước ít nhất 30 phút nhưng sáng thứ 2 tuần trước mình lại ngủ quên, 2 mẹ con mở mắt ra là 6giờ 30 phút trong khi mình đặt vé xe Đồng Phước là 6h40, chưa kể người ta dặn dò là phải ra sớm 15 phút để lấy vé nếu không họ bán cho người khác. Mình cuống cuồng đánh răng, thay quần áo và gom đồ chạy ra xe dì 6 đợi sẵn, thấy con nhỏ Ruby đã ngồi trên xe từ lúc nào trong khi Kim lùn đang được bà chị ẳm hộ. Nó nhìn mình đòi ẳm, đòi đi theo mẹ, mình cũng muốn con đưa tiễn mẹ lắm nhưng dì 6 nói “Kệ nó đi, không sao đâu, nó còn nhỏ mà con, con lo ra xe đi cho kịp kẻo xe chạy mất….” Mình đành nhảy lên xe ngồi bái bay con gái nhưng nhìn lại thấy… nó không cười, không khóc, ánh mắt nó da diết nhìn mình trong khi 2 tay nó vẫn chìa về hướng mẹ.

Rồi nó sẽ đâu vào đó cả thôi! nó sẽ không bao giờ “bỏ” mẹ, mình tự dặn lòng khi ngày qua ngày chờ đến thứ 7 nhưng đúng là…chuyện gì cũng có thể xảy ra. Con bé đang ngồi chơi với ông ngoại trong phòng, vừa thấy mẹ mở cửa vào, nó cười tủm tỉm tỏ vẽ mắc cỡ, khi mình chìa 2 bàn tay ra đón bé “Ori! mẹ về rồi nè con, đến mẹ ôm 1 chút cho đỡ nhớ nè!” Con bé nghe nói xong lại quay lưng bò sát lại gần ông còn nhìn mình chăm chăm nữa chứ. Mình nghĩ chắc chỉ giận mình hôm tuần rồi nên chủ động chườm tới ẳm con bé nhưng nó tuột ra khỏi vòng tay của mẹ, quay về chổ cũ làm mình cảm thấy… hơi hụt hẫng. Ba hiểu ý liền khuyên Kim lùn “Đến với mẹ đi con, mẹ về thăm con mà…” nhưng chỉ làm lơ, quay lại…đeo ông ngoại cứng ngắt, ông nói “chắc có ba nên nó như vậy, để ba đi ra cho 2 mẹ con chơi chung nha!” nói xong, ông vừa định nhóm ngồi dậy thì nó kéo cái ny quần của ông rồi khóc to không cho ông đi khỏi…

Cuối cùng con bé cũng ngủ ngon, mình lại có cơ hội nằm sát con hôn hít cho thỏa nổi nhớ, mình thầm cười hạnh phúc, công nhận con bé lớn nhanh quá! và ngủ thiếp đi cùng con… Đến 1 giờ khuya, tự nhiên nghe tiếng khóc của chỉ, mình lồm cồm ngồi dậy “À, con đói hả? để mẹ pha sữa cho con bú nha!” mình nhảy xuống pha trong khi nó ngày càng khóc to, chắc con bé đói quá đây! nhưng mình đã lầm..nó càng thấy mẹ tiến gần lại thì càng “bỏ chạy” vào góc giường la hét…mình hoảng quá! chạy xuống kêu ông ngoại, ông vừa mở cửa bước vô cũng là lúc nó bò chạy lại, nằm trên bắp đùi của ông tu sạch 120 mi-li-lít sữa và lăn ra ngủ…mình cảm thấy thất bại! lũi thủi ra nhà sau nằm chèo queo, không tài nào ngủ được. Mình “mất con” rồi sao??

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 9 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 80 điểm
    1
  • Nắng Mùa Thu
    • 330 chủ đề | 
    • 4003 trả lời
    tích lũy được 42 điểm
    2
  • mẹ xí muội
    • 389 chủ đề | 
    • 5518 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    3
  • Mẹ Bin Bo
    • 385 chủ đề | 
    • 9038 trả lời
    tích lũy được 23 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 166 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 14 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT