Sự phát triển
của bé

Khi con bị ốm

khi con bị ốm, bố mẹ nào mà chẳng xót xa. Nhìn con sốt li bì, mệt mỏi, không thiết cười, không muốn nô, chẳng thích chạy nhảy như thường ngày lòng mẹ như quặn thắt, mẹ lo và chán lắm giường như có thể đánh đổi gì để con mau lành bệnh có lẽ chắc mẹ cũng trao đổi hết..

Con bị ốm, con sốt, ho, tiêu chảy kéo dài đã mấy ngày nay mẹ cho con đi khám thì là con bị viêm phế  quản còn tiêu chảy là do con dùng nhiều kháng sinh nên bị rối loạn tiêu hóa và thế là thực đơn của con kèm theo vô vàn cơ man là thuốc vì không phải mình con bị mà cả chị gái con cũng bị như con. Mẹ lo lắm, mới có mấy ngày mẹ rạc cả người vì lo cho các con và cả thực đơn ăn kieng theo lời của bác sỹ" vườn nhà" của gia đình ta.Hàng ngày, hai con náo nhiệt , nghịch thì thôi rồi chạy ra chạy vào khắp nhà làm lắm lúc mẹ bực mình điên tiết vì cái chứng nghịch đâu vứt đồ đấy của các con, giờ thì mẹ chỉ mong con dậy chơi, chạy nhảy nô đùa, vứt dãi nhà, la hét và nghịch hơn thế nữa mẹ cũng vui nhưng các con nằm im, hôm nay mặt buồn thiu không nói. Không khí ảm đạm bao trùm khắp nhà, không còn đâu tiếng nói cười thường nhật.

Con ốm mấy ngày rồi, trời thì sáng nắng chiều mưa thay đổi đột ngột thế suốt đến người lớn còn thấy mệt huống hồ trẻ con làm sao kịp thích ứng được.mẹ chỉ mong thời tiết nắng lên đừng mưa nữa để con dễ chịu chứ cứ cái thời tiết này con mệt nhọc sốt cao và càng ho nặng, đã sắp sang ngày thứ 5 rồi mà vẫn chưa thấy biến chuyển gì mẹ lại lo không biết thuốc có hợp với con. Tại sao con cứ sốt không đỡ, tại sao con cứ ho không ngừng, có nên cho con đi bệnh viện không?Rồi, đến khoản ăn uống nữa chứ. Con mệt không muốn ăn, mẹ cố gắng ép con được bát cháo, ép mãi, nịnh mãi, làm đủ trò bật cả phim hoạt hình video con ưa thích mới thì nổi 1/3 lượng ăn hàng ngày của con thế mà vừa ăn xong con đã cho bay đi hết. Mẹ tức đến điên người mà không nỡ đánh con. Mẹ phải làm sao đây, hay cho con đi bệnh viện. Bố thì còn phải đi làm, bà thì ở xa, bà ngoại thì già yếu rồi cho con đi viện ai chăm, ai cơm cháo đây. mẹ rạc người vì lo. Cầu trời cho con mau lành bệnh chứ con cứ thế này mẹ lo lắm. Mẹ không dám ăn uống gì cũng kiêng khem như con vì sợ con đi ngoài, chỉ ăn cơm rau thịt nạc,bữa ăn như tra tấn, không canh khô khốc như nhai trấu cố gắng nuốt để lấy sức chăm con. Mẹ bắt đầu nghĩ về những ngày nhàm chán của thường nhật, những ngày mẹ gọi là "chuỗi ngày không tên" thế còn may mắn lắm dù có mệt, có chẳng ai đỡ đần thì con khỏe mạnh, hạnh phúc chán chứ cứ như giờ đúng là địa ngục trần gian

Ngoài trời vẫn mưa…cũng như lòng mẹ…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 16919 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 14720 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 12654 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12084 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 10749 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT