Sự phát triển
của bé

Ken! Con yêu của Ba Mẹ

Ken ah! Từ lúc mang thai đến lúc đau vật vã để chào đón con ra đời Ba Mẹ hạnh phúc biết nhường nào. Nhìn Ken lớn mỗi ngày Mẹ vui...

Ken ah! Từ lúc mang thai đến lúc đau vật vã để chào đón con ra đời Ba Mẹ hạnh phúc biết nhường nào.
Nhìn Ken lớn mỗi ngày Mẹ vui lắm. Mẹ thích ngắm Ken khi Ken ngủ nhìn con như thiên thần ấy.
Ngày qua ngày Ken của Mẹ đều trải qua hết những giai đoạn mà những trẻ nhỏ đều trải qua.
Biết cười – biết lật – biết bò rồi biết đi.
Nhưng với Ba Mẹ hạnh phúc và yêu nhất chính là nhìn thấy những bước đi đầu đời của con. Dáng con đi cứ như con vịt ấy trông đáng yêu gì đâu. Ken của Mẹ giỏi lắm hầu như Ken rất ít khi té ngã trong những bước đi đầu đời. Mẹ và Ba đều đã hứa với nhau nếu lỡ có trông thấy Ken ngã cả hai phải giữ bình tĩnh và quan sát Ken sẽ như thế nào nếu Ken không tự đứng được thì Ba và Mẹ sẽ đến động viên và khuyến khích cho Ken đứng dậy trên đôi chân của mình, nếu vẫn không được nữa thì nhất định sẽ đỡ Ken lên. Nhưng thật sự Ken làm cho Ba Mẹ rất bất ngờ, tuy còn rất nhỏ nhưng con rất giỏi, bao giờ khi té Ken cũng cố gắng đứng dậy mà không cần sự trợ giúp từ ai cả.
Nhưng vào một ngày.Mẹ còn nhớ mãi ánh mắt ấy. Ánh mắt con nhìn Mẹ khi con ngã, đó cũng là lần ngã đau nhất từ khi con tập bước đi đến nay.
Vào buổi chiều đẹp trời hai Mẹ con ta đi dạo, Ken đi mà mắt cứ nhìn ở trên trời kiếm những chú chim nhỏ đang bay trên đấy, mắc dù Mẹ đã nhắc nhưng Ken vẫn chú tâm vào những chú chim xinh xinh kia hơn, Mẹ thật vô tâm khi thấy Ken như thế mà vẫn đi trước để Ken đi phía sau, rồi Mẹ nghe tiếng uỵch từ phía sau biết ngay con ngã quay lại thì đúng y như rằng, Ken khóc rất to vì mặt con bị cấm xuống nền gạch cơ mà. Ôi lúc đó Mẹ như muốn khóc ấy, nhưng Mẹ cố gắng kìm lại để xem Ken sẽ như thế nào. Mẹ tiến lại gần và nói ” Ken con đứng lên, ngoan nào đứng lên nào”.  Ku cậu miệng vừa gào khóc mắt nhìn Mẹ như cầu khẩn ấy. Nhưng Mẹ vẫn ngồi xổm nhìn Ken lặp đi lặp lại câu nói trên, sau đó Ken không khóc nữa mà chuyển sang mếu rồi lặng lẽ úp nghiêng mặt xuống nền gạch không thèm nhìn Mẹ nữa.  Mẹ hiểu được vấn đề nhanh bồng Ken của Mẹ lên hôn và xin lỗi, cảm giác lúc đấy thật không biết tả như thế nào… Ken ah! Mẹ không quên ánh mắt của Ken hôm ấy đâu, không quên đâu.

IMG_1650-1-400x599
Mẹ yêu Ken hơn mạng sống của Mẹ nữa. Ăn ngoan chóng lớn mạnh khoẻ con yêu nhé.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT