Sự phát triển
của bé

KỂ CHO CON NGHE

KỂ CHO CON NGHE

K Ể CHO CON NGHE
Nằm trên giường hồi sức sau sinh, cô y tá đặt con nằm trên bụng mẹ. Nhìn con, mẹ thấy lạ lẫm vì không ngờ mẹ lại ôm được 1 đứa nhỏ bé bỏng, mà lại của riêng mình, sẽ kêu mình bằng mẹ. Lúc đó mẹ thấy mình thật giỏi, thật thành công, thật may mắn và cũng thật can đảm. Mẹ vuốt vuốt từng ngón tay nhỏ xíu, bàn tay 5 ngón yếu ớt, mẹ mân mê trên da con, làn da trắng hồng, nhăn nheo, có mấy mảng bị lột da, đầy lông lấm tấm trên lưng. Mắt nhắm tịt mà tay lại đút vào miệng ngậm chụt chụt, chắc con đói lắm vì nằm cả tiếng ở phòng, chẳng cho người thân vào thăm gì cả.
Ba con ở ngoài đã lo được phòng dịch vụ, nên mẹ con mình nhanh chóng có phòng riêng để nghỉ ngơi. Mẹ chưa có sữa, vẫn ẫm con cho ti để nhanh ra sữa, pha cho con 30ml sữa ngoài, con ti cạn. mẹ thấy mắc cười, cứ cười tủm tỉm. Bà ngoại mắng yêu, thằng nhóc này ham ăn quá đi à. Ai cũng cười hạnh phúc, nhẹ nhõm. Nhưng mẹ biết, mẹ phải bước tiếp những chặng đường không hề đơn giản trong việc lần đầu làm mẹ.
Bỡ ngỡ mọi thứ từ cách ăn uống, cách dạy dỗ, cách chơi đùa cùng con ở mỗi thời điểm 1 tuổi, 2 tuổi là khác nhau. Mẹ học hỏi từ những người đi trước có, mẹ tìm hiểu ở internet có, mẹ thành thạo có, mẹ bối rối có, nhiều lúc mẹ sai bị bà nội mắng, mẹ vừa buồn vừa giận bản thân mình sao tệ quá. Mấy lần con bệnh cảm ho dữ dội, ăn gì cũng ói, nghẹt mũi nên thở khó, vậy nên khó ngủ, kháng sinh liên tục mấy ngày, mẹ sót ruột, đi làm cũng không tập trung. Đêm về mẹ mất ngủ, mẹ ốm quá nên ít sữa, mệt mỏi sau sinh, cộng thêm bị stress trong việc làm dâu khi ở cảnh sống chung với mẹ chồng, nên mẹ quyết định đi làm sớm lúc con mới 4 tháng tuổi, giao con cho bà nội để mẹ được thoát khỏi cảnh đụng chạm với mẹ chồng, rồi sinh ra thần kinh yếu, mẹ mơ thấy những điều ghê sợ, kinh dị, mẹ sợ lắm con à. Mẹ khóc miết. Khóc vì nhiều thứ, vì con khó ngủ về đêm, ăn uống khó, ba con quá thờ ơ vô tâm, công việc không thuận lợi, sức khỏe mẹ yếu đi ….chỉ mình mẹ biết.
Thời gian cứ thế trôi đi, không chờ đợi 1 ai, con cũng cứ thế lớn lên, thông minh lanh lợi. Ông bà nội, ngoại, cô dì đều yêu thương con, ai cũng xem con như báu vật. Giờ đây, “trẻ lên 3 cả nhà tập nói”, nay con đ ã 2 tuổi rưỡi, bi bô suốt cả ngày, con tiếp thu nhanh khi người lớn chỉ dạy. Mẹ vui, mẹ hài lòng tất cả về con. Nhìn con lớn lên từng ngày, da con trắng, môi con hồng, mắt con trong, bước đi chạy nhảy vững vàng, mẹ thấy mình quá hạnh phúc. Nhân bài viết này, mẹ cũng muốn được cảm ơn bà nội của con, bà đã thay mẹ chăm sóc cho con khi mẹ đi làm sớm, cùng mẹ lo lắng cho con.
Mẹ yêu con, yêu con nhiều lắm, niềm vui của mẹ, tài sản to lớn của mẹ. Cảm ơn vì đã đến bên mẹ. Cảm ơn tất cả!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT