Sự phát triển
của bé

Hôm Qua Bầu Buồn

Chuyện của ngày hôm qua đã là chuyện của ngày hôm qua.

Chuyện hôm qua là bầu buồn chồng yêu đi nhậu (giận cỡ nào thì cũng là chồng yêu thôi, vì không yêu, giận làm chi cho mệt?). Chuyện của ngày hôm qua còn liên quan đến 10 cái ngày trước nữa. Chuyện dài thế đó nên nhiều khi không biết bắt đầu từ đâu …(đang suy nghĩ…).

 Bắt đầu là từ 10 hôm trước đi. Chồng (chồng thôi, chồng "i" mãi, người ta bảo mình "sến" quá) đi đám, nhậu cho say quên trời đất mới nhớ tới nhà, đến hơn 1h gì đó mới về. Về đến nhà, vợ ra mở cửa. Hết hồn! Như trông thấy ma! Mặt chồng máu chảy ướt cả một bên. Mất hai giây, hoàn hồn lại, tôi la: "trời! té xe hả?". Chồng gật đầu và … cười (thắc mắc, không biết có chạm dây thần kinh không?). Tôi vừa sợ, vừa lo, vừa thương nên bật khóc : "Đã nói bao nhiêu lần rồi, nhậu vừa vừa thôi, nhậu chi cho dữ rồi ra nông nỗi này?". Chồng (vẫn còn cười!?)  ôm tôi vào ngực vỗ về: "Thôi, mai mốt anh "nghỉ" nhậu luôn rồi". Tôi đẩy anh ra, vội đi lấy khăn, nước lau cho chồng. Chồng cởi cái áo tèm lem máu ra rồi nằm trên giường. Tôi vẫn còn nức nở nên chẳng thèm nói năng gì nữa. Dán miếng băng cá nhân vào vết thương bên dưới chân mày cho chồng xong thì chồng đã ngáy khò. Giận quá đi mất! Nhưng nhìn cái mặt dán băng, tay chân trầy xước cũng thương,nên … đành ôm bụng béo ngủ vậy.

 Tôi lên lớp cho một trận ( nào là thấy sợ chưa, chút nữa thành "tướng cướp độc nhãn" rồi, nào là anh chút nữa bỏ 3 mẹ con em,mặn có, ngọt có, đủ cả) và làm mặt lạnh mấy hôm, chồng xin lỗi và hứa "nghỉ" nhậu. Thế đó, mới có 10 hôm thôi. Hôm kia lại đi tới khuya mới về. Tôi thấy tủi thân. Chồng sáng đi làm, chiều mới về. Bầu ở nhà vừa lo may vá, vừa buôn bán, con cái, đang viêm họng nữa chứ, cũng cảm thấy "xì tret", nên mong chồng về sớm chỉ để … nhìn thấy chồng thôi cũng được. Thế mà khi chồng gặp bạn bè là quên bầu mất tiêu.

 Bầu buồn cả ngày hôm qua. Người ta bảo buồn rất không tốt cho thai nhi. Bầu không muốn ăn cũng phải ăn, không muốn cười cũng phải cười, bằng mọi cách phải vui vẻ. Thôi thì bằng mọi cách vậy. Bầu nghĩ thoáng một chút. Bầu nhớ lại tháng đầu tiên bầu bị hành nóng lạnh, nhức đầu, chóng mặt, đau bao tử. Chồng xoa bóp, nấu cháo, quậy sữa cho bầu, ngày (lúc ở nhà) cũng như đêm tận tình chăm sóc. Tháng thứ hai lại dọa sẩy. Bác sĩ bắt phải nằm im một chỗ, trừ lúc ăn uống, vệ sinh cá nhân. Chồng nghỉ làm mấy hôm, cơm nước, nhà cửa chồng lo hết (bà ngoại ở xa, bà nội qua nuôi được nửa tháng). Nghĩ tới nghĩ lui thì chồng cũng thương bầu nhiều nhiều. Có điều, không hiểu sao, hình như có lúc chồng quên em hả chồng?

 Chắc vậy, có lúc nào đó chồng quên thôi, còn tất cả thời gian còn lại chồng đều nhớ cũng được. Bầu nhìn vào gương đành chành cái miệng ra cười một cái. Thấy xấu ghê! Thôi làm lại nhé! "Nhắm mắt lại, nghĩ đến hình ảnh siêu âm mặt của bé con 5 tháng đang cười với mẹ! Con đẹp lắm con yêu ạ" và… mở mắt ra…Tuyệt ! Buồn đã bay đi mất.

 Bầu chưa vui, nhưng, buồn đã là chuyện của ngày hôm qua rồi. Tất cả vì mầm non của mẹ, mọi chuyện sẽ tốt đẹp!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25425 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19003 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16168 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT