Sự phát triển
của bé

Hồi sức sau khi sinh

...cuối cùng tôi cũng đã ngồi dậy và tập cho con bú những giọt sữa đầu tiên, cảm giác rất thiêng liêng và hạnh phúc!

Mỗi lần rãnh rỗi, ngồi xem lại clip con học lật học bò khó khăn kêu la làm mình lại nhớ về khoảnh khắc những ngày đầu sinh con trong bệnh viện. Sau khi mình ngủ 1 giấc dài trong phòng hồi sức, cô y tá đến rút dây thông tiểu và đặt vào háng mình 1 hài nhi bé bỏng đang cựa quậy, cô nói rất nhỏ nhẹ: ” Con em dễ thương lắm, chị đẩy em về phòng cho 2 mẹ con nhìn mặt nhau nhe”, mình cảm động muốn rớt nước mắt trước cử chỉ nhẹ nhàng, trìu mến mà mình chưa bao giờ được nghe từ khi nhập viện. Cô đẩy mình qua 2 dãy hành lang dài, suốt đoạn đường mình bắt gặp những cặp mắt hiếu kỳ xa lạ, phía cuối con đường xa xa, gương mặt chồng đang hiện ra trước mắt, anh chạy đến phụ cô y tá rinh mình lên giường và không quên nhét 100 ngàn vào trong túi cô, cô cầm trả lại:”Hồi nãy, mẹ con đã đưa cô 100 là đủ rồi, cái này cô không nhận đâu”, tôi ra tín hiệu cho chồng thuyết phục cô nhận lại vì tôi nghĩ cô rất xứng đáng với số tiền đó. Người bệnh nhân không hạnh phúc gì bằng khi bạn đặt tình thương đúng chổ cho cô ấy, chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng làm tôi cảm thấy ấm áp tình người.

Sau 1 đêm truyền 5 chai thuốc giảm đau và 3 chai nước biển, sáng hôm sau, bác sĩ đến ra lệnh cho tôi ngồi dậy đi và cho con tôi bú, tôi nói ‘vết thương tôi còn đau để buổi trưa ăn cháo xong, tôi sẽ tập”, cô bác sĩ liền chề môi, xỏ bao tay, bắt tôi dang 2 chân ra thọt nguyên bàn tay vào tử cung, tay kia đè trên bụng, máu dơ xà 1 phát cũng đúng lúc tôi kêu lên 1 tiếng đau điếng, cô bỏ đi ra và không quên 1 lời đe dọa “Ngày mai, tôi đến khám không chịu đi là móc tiếp đấy”.Tôi sợ! thật sự rất sợ và loay hoay để tìm cách xuống được giường và ngồi dậy thì cô y tá khác, cô cứ đứng nhìn mình và quan sát, lúc đó trong tâm trí mình, mình ghét cô ấy vì cô ấy không chịu nâng đỡ gì mình cả, cô ấy cứ nhìn mình vật lộn để tìm cách ngồi dậy, bụng mình cứng ngắt, lượng mỡ thừa nhiều quá làm phần dưới nặng trịt, thật sự mình rất muốn bấu víu 1 ai đó….. nhưng cuối cùng tôi cũng đã ngồi dậy và tập cho con bú những giọt sữa đầu tiên, cảm giác rất thiêng liêng và hạnh phúc.

Giờ đây, tôi không còn trách cô y tá ấy, vì chưa chắc cô ấy đến đỡ tôi dậy đã là tốt cho tôi mà nhiều khi sự lạnh lùng và vô cảm của cô ấy là động lực tiếp cho tôi mạnh mẽ để..sống!!!

Blog mới nhất

Xem thêm
  • chuyện mùng 1 tết (tiếp theo) chuyện mùng 1 tết (tiếp theo)
    Nối tiếp câu chuyện mùng 1 tết. Bo lại kể tiếp chuyện về nhà ông nội chơi hén ... tai đây Bo được chụp quá chừng...
  • Mồng 7 tết! Mồng 7 tết!
    Cả nhà cho em mơ 1 chút! Em là em cũng hy vọng nhà em năm nay "Tiền vào như nước sông Đà - Tiền ra nhỏ giọt như cà...
  • Ngày mùng 1 tết Ngày mùng 1 tết
    Giao thừa là ngày mẹ bỏ rơi mình, ba bỏ rơi mình, mỗi anh Bin là thương mình yêu mình chơi với mình thôi à ... Mùng...
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Bin Bo
    • 256 chủ đề | 
    • 6960 trả lời
    tích lũy được 50 điểm
    1
  • nguyễn thị thoan
    • 526 chủ đề | 
    • 14195 trả lời
    tích lũy được 46 điểm
    2
  • MarryBaby
    • 233 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 237 chủ đề | 
    • 3015 trả lời
    tích lũy được 28 điểm
    4
  • Hạ Vũ Ơi
    • 509 chủ đề | 
    • 10894 trả lời
    tích lũy được 18 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT