Sự phát triển
của bé

Hạnh phúc mang tên con!

Hạnh phúc chỉ cần có thế, giản dị, bình yên khi mỗi ngày có con ở bên!

Hoàng tử bé con!

Đi qua những ngày mưa để yêu thêm những ngày nắng, đi qua những đắng cay để biết yêu thêm những nụ cười, đi qua những tháng ngày chập chững làm mẹ để quý trọng hơn tình mẩu tử thiêng liêng, gắn bó, để biết nâng niu trân trọng tình cảm đối với cha mẹ đã sinh ra mình.

Mỗi ngày trôi qua trong mẹ luôn là những phát hiện thú vị về con, mẹ yêu thật nhiều, con- chàng trai của mẹ! Mẹ không phải là cô gái giỏi giang, mẹ không có sự đầy dủ về vật chất để đón chào ngày con chào đời, chỉ có tình yêu thương vô bờ bến mẹ dành tặng con. Con, bố mẹ lấy nhau khi cả hai mới ra trường, cuộc sống sinh viên màu hồng đã không tồn tại khi bắt đầu kiếm việc ngoài xã hội. Bố mẹ muốn một chút ổn định rồi mới sinh con, nhưng con là món quà thượng đế đã ban cho bố mẹ.

Mẹ có con vào một ngày nắng, mẹ nhớ như in cái cảm giác que thử lên hai vạch, người mẹ nóng bừng, tay mẹ run run, và mẹ chỉ muốn gọi thật nhanh cho bố con để thông báo. Nhưng mẹ lại cố nhịn, cố kìm niềm vui để đi siêu âm, có kết quả chính xác mẹ mới thông báo cho cả nhà. Cái hạnh phúc lần đầu mang trong mình giọt máu của tình yêu là con khiến mẹ như mê man trong niềm hạnh phúc. Tháng ngày mẹ mang thai con, bao nhiêu nước mắt, nụ cười, cả những vất vả khổ đau rồi hạnh phúc ngày có con.

Con biết không, suốt 4 tháng đầu mang thai, mẹ nghén, nôn ròng rã, hầu như mẹ không ăn được gì, hoặc ăn vào thì sẽ nôn ra hết. Người mẹ xanh tái, những cơn đau đầu hành hạ, giữa những ngày tháng 5 chói chang, gay gắt. Có lẽ thời gian đó mẹ đã khóc nhiều lắm, bố con ở xa, những sẻ chia của người vợ trẻ lần đầu có em bé không được bên chồng làm mẹ tủi hờn nhiều lắm, dù bên mẹ con mình có gia đình, người thân. Có lẽ con trai cũng thương mẹ lắm, nên sau 4 tháng con đã giúp mẹ ăn uống trở lại, không còn những cơn đau đầu, nôn nao hành hạ. Mẹ lên cân từng ngày, nhìn mẹ lúc đó, như lời bố và dì con trêu “không phải hình tròn, hình vuông con ạ”, nhưng mẹ không buồn, vì mẹ hiểu như thế nghĩa là con trai mẹ cũng sẽ được hấp thu tất cả những gì tốt nhất!

Thêm những ngày tháng trôi đi, cảm nhận những cử động của con, lắng nghe nhịp đập trái tim con, lòng mẹ quá đỗi rộn ràng, mẹ đếm từng ngày để được nhìn thấy con, muốn nhìn thấy khuôn mặt con, băn khoăn mẹ luôn tự hỏi: con sẽ giống ai! Mẹ tranh thủ nói chuyện với con bất kỳ lúc nào có hai mẹ con, những sách làm mẹ, chăm con… mẹ cố gắng đọc nghiến ngấu.

Rồi cũng đến ngày con cựa quậy đòi ra, khi đó con ở tuần thứ 39. Mẹ được đưa lên viện, suốt 2 tuần, thế mà lúc nào cũng chỉ là câu kết luận: có hiện tượng chuyển dạ, thai lớn, đầu to nên đợi mổ! Mẹ thương bố về chăm mẹ, đợi con suốt 1 tuần ở bệnh viện mà không thấy con nên lại tiếp tục đi làm. 26 Tết bác sĩ cho mẹ về và dặn chọn mùng 2 hoặc mùng 4 Tết Nhâm Thìn thì lên mổ. Những ngày cuối năm đó, thấy bố mẹ đi ở ngoài đường, bụng mẹ vẫn y nguyên, mọi người ngạc nhiên lắm, ai bảo con của mẹ không chịu là chú Mèo.

Trưa mùng 3 Tết, mẹ đau dữ dội, đưa lên bệnh viện huyện, làm xong thủ tục thì họ bảo chuyển ra tỉnh, do thai lớn, mẹ lại sốt 39 độ C. Lòng mẹ và người thân rối như tơ vò, bao ý nghĩ, bao tất tưởi, lo âu, cái lạnh và mưa phùn của ngày đầu năm, ai cũng bơ phờ. Mẹ mở một phân từ chiều mùng 3 và rồi cứ thế nằm trên bàn đẻ đợi, đợi, cho đến 4h sáng, bác sĩ cho mẹ về phòng nằm. 7 giờ sáng, mẹ vỡ ối, bác sĩ hội chẩn để mổ. 9h kém 15 cánh cửa phòng mổ đóng lại, chỉ mình mẹ với bao nhiêu ý nghĩ khiến trống ngực mẹ đập liên hồi. 9h15 phút, mẹ nghe rất rõ, tiếng oe oe của con. Cô nữ hộ sinh bế con đến bên mẹ, lần đầu tiên mẹ được nhìn con mẹ đã cười trong nghẹn ngào con yêu à, con mẹ giống như một thiên thần, con thật giống ông ngoại. “Bé trai, 3.7kg nhé mẹ” – tiếng cô nữ hộ sinh nhẹ nhàng nhưng khi đó mẹ đã thiếp đi.

Mẹ lại sốt suốt 2 ngày, lúc tỉnh, lúc mê, lúc nóng ran rồi lại lạnh toát, 2 ngày mà không được ôm con, không được nhìn con, mẹ nhớ, mẹ mong con biết bao nhiêu. Rồi cũng được về phòng với con, áp má con vào mẹ, cảm nhận hơi thở của con, nghe nhịp đập trái tim con, khoảnh khắc đầu tiên đó mẹ chẳng bao giờ quên…

Những tháng ngày của lần đầu làm mẹ dần trôi đi, những thay đổi khi con ốm, quấy, khóc, khi những lần ôm con ở viện, lòng mẹ đau như ai xát muối. Nuôi con mỗi ngày, nhìn thấy những thay đổi của con, yêu cái ôm chặt mẹ không cho mẹ đi làm của con… để mẹ hiểu rõ hơn bao giờ hết công sinh thành, nuôi dưỡng mẹ của mẹ, quả đúng như người xưa từng nói: “Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ”.

a3-400x533

Chàng trai ngày ấy giờ đã hơn 2 tuổi, con biết yêu thương giận hờn, và mẹ đã quen với tất cả những xáo trộn từ ngày có con. Nhưng mỗi ngày bên con, chăm con, chuyện trò, dành tất cả tình yêu, sự bao bọc cho con đã giúp mẹ trưởng thành hơn, vững vàng hơn. Con là Rồng vàng bé nhỏ của bố mẹ, gia đình, người thân. Mẹ mong con mỗi ngày sẽ khôn lớn, ngoan ngoãn và thông minh, nhận được thật nhiều những yêu thương con nhé! Mẹ yêu con rất nhiều!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8470 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6332 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5384 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT