Sự phát triển
của bé

Giọt nước mắt của mẹ – 9 tháng mang thai con

Hãy đọc và cùng suy ngẫm bài viết này các mẹ nhé.

GIỌT NƯỚC MẮT CỦA MẸ!

 

Bài viết này mẹ Tôm xin nói tới nỗi lòng của người mẹ mất con – là bạn của mẹ Tôm. Bởi sau khi biết chủ đề mang thai 9 tháng 10 ngày của Ban Tổ chức mẹ Tôm đã thức và viết liền tay, mẹ Tôm chỉ muốn chia sẻ những tâm sự và suy nghĩ của người mẹ mất con sau 9 tháng mang thai.

Đó là câu chuyện của người bạn tôi các bạn ạ. Bạn ấy đã lập gia đình được hơn hai năm, lấy chồng xa cách nhà gần hai trăm cây số, không người thân bên cạnh, nhưng được gia đình nhà chồng và chồng bạn ấy quý lắm. Thời gian trôi đi cũng đã hơn 2 năm. Hai vợ chồng rong ruổi suốt tháng đi tìm phương pháp trị làm sao để có con. Nghe đâu là do chồng nên không thể có con được. Bạn tôi cùng gia đình quyết định đi cấy. Và đúng là ông trời có mắt, đã ban cho người tốt một tài sản quý giá của đời người. Bạn tôi đã có em bé. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác của bạn ấy ngày đầu tiên vào viện theo dõi sau quá trình cấy tinh. Bác sĩ bảo “chúc mừng chị, chị đã thành công và có em bé, chị hãy giữ gìn sức khỏe để mẹ khỏe con khỏe”. Tôi nắm chặt tay bạn tôi, hai hàng nước mắt của bạn tôi cứ thế tuôn trào không ngừng. Bởi vì hạnh phúc quá, vui quá mà dâng trào hạnh phúc đến đỉnh. Bạn ấy bảo tôi: Từ giờ tôi đã có con thật sao, không biết đây có phải là giấc mơ không nữa. Bạn ấy còn tát vào mặt xem có đúng sự thật không.

Cái cảm giác đó khó tả vô cùng, bởi mẹ tôm đã từng có cảm giác ấy và khó có thể nói nên lời. Thời gian trôi đi, bạn ấy tẩm bổ đủ thứ thức ăn, đồ uống, bạn ấy tìm hiểu đủ mọi vấn đề liên quan đến bé để chăm sao cho con khỏe mạnh. Đến tháng thứ 9, bạn ấy tăng 22kg, em bé siêu âm lúc đấy được 3,5kg.

Cái ngày bạn tôi sắp sinh và mang hành lý vào viện để đẻ. Tôi đi cùng bạn, bạn lên cơn đau gào thét, cấu xé áo tôi, rồi tự nhiên tôi thấy bác sĩ khám cho bạn tôi và đưa ngay vào phòng cấp cứu. Cả gia đình bạn tôi và tôi lúc đó lo lắng đứng ngồi không yên, không biết em bé và mẹ có bình an không? Nhưng sau ca mổ bác sĩ đã thông báo tới gia đình rằng em bé đã ra đi vì sặc nước ối. Chồng bạn tôi ngồi thừ, không nói gì. Mẹ chồng bạn tôi thì ngất, bố chồng bạn tôi thì ôm lấy mẹ chồng bạn tôi. Mẹ đẻ bạn tôi chạy ngay vào với con gái và ôm con, tạm thời chưa cho bạn tôi biết vì tình hình sức khỏe sau ca mổ. Còn tôi chỉ biết khóc và cầu nguyện cho linh hồn con được bình an, che chở. Nơi đây tất cả mọi người và gia đình con vẫn yêu con vô vàn.

Tôi bước vào phòng nắm tay bạn và xoa tay bạn một chút. Sau hai tiếng hôn mê bạn tôi đã tỉnh lại, biết đau ở vết mổ. Bạn tôi nở nụ cười rất tươi, vui lắm vì biết mình đã làm mẹ. Bạn tôi muốn gặp con, nhưng gia đình không cho gặp vì sức khỏe bạn tôi còn rất yếu. Sau một ngày bạn tôi được đưa vào giường bệnh trong phòng sản nằm nghỉ ngơi, lúc đó bạn tôi đã nghe được người ngoài chia buồn cùng gia đình về sự ra đi của em bé thì bạn tôi đã gào lên trong phòng, mặc cho sức khỏe, mặc cho vết mổ vừa mới mổ, lê lết thân mình đi tìm con trong đêm, người chồng của bạn tôi đã ôm bạn tôi vào lòng và hai vợ chồng khóc trong phòng sản. Cả phòng bệnh không ai không chảy nước mắt cho hoàn cảnh thương tâm của bạn tôi. Bạn tôi khóc rồi ngất lịm đi 30 phút mới tỉnh. Cứ tỉnh dậy là đòi đi tìm con. “mẹ đây con ơi, con ở đâu về với mẹ, mẹ yêu con, con cần con…” hàng loạt câu nói, tiếng gào thét mà ai trong viện cũng nghe thấy tiếng kêu da diết của người mẹ mất đi người con bé bỏng của mình. Mặc cho cơn đau bụng quằn quại. Ngày hôm sau bạn tôi phải vào cấp cứu vì tình trạng sức khỏe nguy kịch. Nằm trên bàn cấp cứu, mơ màng nhưng miệng vẫn gọi “con ơi, Bin của mẹ ơi”.

….. Những khoảng thời gian ấy luôn ám ảnh tôi suốt sau thời gian ba năm trôi đi. Còn bạn tôi, giờ cũng đã nguôi ngoai, rồi bạn sẽ có em bé sớm thôi. Chúng ta hãy cầu nguyện cho linh hồn em bé được yên nghỉ, thanh thản. Hãy cầu chúc cho người bạn thân yêu của tôi có được những đứa con bé bỏng.

Trên đời có nhiều giọt nước mắt có vị: lúc có vị đắng, lúc co vị ngọt. Lúc buồn cũng khóc, lúc vui cũng khóc. Khóc vì hạnh phúc, khóc vì gian khổ, khóc vì tình yêu….. Chúng ta hãy trân trọng, nâng niu giá trị cuộc sống, đó chính là được nhìn thấy con yêu mỗi ngày lớn dần lên, được hôn lên đôi môi, kề má hồng hồng của con, được ôm con trong vòng tay âu yếm, được ngủ bên con, được học bài cùng con…. Tất cả đều là giá trị của cuộc sống.

Còn với tôi, là người may mắn nhất, tôi đã có Tôm, tôi cũng nghẹn ngào hạnh phúc lắm khi 41 tuần mang trống theo người. Nhưng đó là niềm kiêu hãnh mà chỉ có những người được làm cha làm mẹ mới thấu hiểu được cảm xúc nghẹn ngào hạnh phúc ấy. Không ngôn từ nào tả hết.

Mẹ yêu con rất nhiều.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32099 trả lời
    tích lũy được 16919 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 14720 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 12654 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12084 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 10749 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT