Sự phát triển
của bé

Đừng vô cảm con nhé

Con hãy sống thật chan hoà, giàu lòng yêu thương ngay từ bây giờ con nhé, bởi mẹ tin rằng, chỉ có tình yêu thương mới cảm hoá được con người mà thôi.

Mẹ viết điều này có vẻ hơi sớm với con, vì con vẫn còn nhỏ quá, nhưng mẹ nhất định sẽ giữ chúng lại để sau này con lớn lên, con sẽ đọc nó và con sẽ hiểu điều mẹ muốn nói với con là gì. Bởi mẹ biết những điều này không bao giờ là thừa cả.

Con ạ, mai này khi con lớn lên, con sẽ được đi học. Và con sẽ hiểu môi trường học tập là như thế nào. Nhà trường vẫn luôn được coi là nơi an toàn nhất, nhưng ngược lại cũng lại là nơi phức tạp nhất. Ở đó, con sẽ gặp được những thầy cô tốt, những bạn bè tốt, luôn cùng sát cánh bên nhau kể từ khi con còn nhỏ, cho đến khi con trưởng thành. Nói tóm lại, là đi cùng con cho đến hết thời niên thiếu. Đó là quãng đời vui vẻ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Mẹ sẽ không thể nào quên được thời cắp sách, mài đũng quần trên ghế nhà trường cũng như mẹ chắc chắn rằng thời đi học sẽ là quãng đời đẹp nhất trong cuộc đời của con.

Nhưng con ạ, xã hội bây giờ phức tạp lắm. Và cùng với nó, môi trường giáo dục cũng không còn được trong lành như xưa. Chuyện ẩu đả, đánh nhau ngay trong trường học xảy ra ngày một nhiều. Có thể con sẽ hỏi mẹ, vậy ngày xưa mẹ đi học, mẹ có đánh nhau với các bạn không? Ồ, có chứ, mẹ cũng đã từng đánh nhau với đám con gái, ngay cả với đám con trai, chỉ vì những lý do vô cùng lãng nhách và ngớ ngẩn. Đến giờ, gặp lại các bạn của mẹ, bọn mẹ vẫn nhắc về những kỷ niệm ấy rồi cùng nhau cười vang trời. Thế nhưng giờ đây, đánh nhau hay nói khác hơn là bạo lực học đường đã không còn đơn thuần như vậy nữa. Các bạn nam, hay thậm chí là các bạn nữ, dường như đã không còn chút xấu hổ, hay liêm sỉ nào khi chúng cùng nhau hùa vào đánh 1 đứa mà đôi khi chỉ vì bị “nhìn đểu” hay “nhìn thấy ngứa mắt”. Và chúng lao vào nhau y như những con sư tử cái, chúng rạch quần áo của nhau, giựt tóc nhau, đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu. Thật là kinh khủng.

Nhưng điều đáng nói là, khi những chuyện ấy xảy ra, có rất nhiều người chứng kiến, những bạn học sinh, những người đi đường…xong tuyệt nhiên không có 1 ai đến can ngăn, ngược lại còn ra sức cổ vũ, số khác thì lấy điện thoại ra quay clip rồi tung lên các trang mạng, coi đó như trò vui tiêu khiển của mình. Như thế người ta gọi là gì? Là “VÔ CẢM” đấy con à. Hơn nữa, trong lúc các bạn ấy đánh nhau, thì những “người có liên quan, những người có trách nhiệm” ấy ở đâu? Tại sao có những sự việc mãi đến khi mấy tháng sau người ta mới phát hiện, mới vỡ lẽ? Đến khi ấy, người bị tổn thương ấy đã rơi vào trạng thái trầm cảm rồi, thậm chí thần kinh rồi, ai là người sẽ chịu trách nhiệm cho chuyện này đây?

Rồi khi ấy mẹ sẽ hỏi con là: Nếu con cũng bị đánh thì con phải làm sao? Hay nếu con chứng kiến những chuyện ấy thì con sẽ làm gì? Mẹ không biết con sẽ trả lời thế nào, nhưng mẹ mong con đừng vô cảm con nhé. Con hãy sống thật chan hoà, giàu lòng yêu thương ngay từ bây giờ con nhé, bởi mẹ tin rằng, chỉ có tình yêu thương mới cảm hoá được con người mà thôi.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 11 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 60 điểm
    1
  • Nắng Mùa Thu
    • 336 chủ đề | 
    • 4150 trả lời
    tích lũy được 54 điểm
    2
  • Vit Cổ Lùn
    • 4 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 393 chủ đề | 
    • 5597 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 167 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 24 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT