Sự phát triển
của bé

Dòng sông tuổi thơ

ai cũng có một tuổi thơ để nhớ...

  Ai đã từng cất bước dọc dải đất miền Trung – mảnh đất cằn cỗi, anh kiệt, oằn lên những vất vả, gian lao mà không để lại trong lòng người nỗi nhớ niềm, những day dứt, trăn trở…
Còn tôi – đứa con sinh ra, lớn lên, trưởng thành nơi đất mẹ miền Trung đầy nắng và gió nhưng lại tha phương cầu thực nơi đất khách quê người…để rồi mỗi lần nhắc về miền Trung –  quê Mẹ, lòng tôi lại dấy lên những cảm xúc khó tả…
Quê tôi ở cạnh dòng sông Giăng hiền hòa quanh năm, dòng sông bên lở bên bồi, chở nặng phù sa bên này để bồi đắp cho bên kia. Sông Giăng – nhánh sông nhỏ hợp thành cùng với sông Lam đổ về biển Đông, người dân quê tôi gọi nơi ấy là “tam giác vàng”, “tam giác quỷ”. Cái tam giác vàng ấy thật đáng sợ mà cũng đáng yêu…Ngày ngày con sông tưới mát cho những thửa ruộng, bờ dâu, bãi ngô tươi tốt, mùa hè , dòng nước sông trong veo, lũ trẻ quê tôi sung sướng vùng vẫy trên dòng sông như lòng mẹ hiền hòa. Những buổi trưa hè, cả một khúc sông ầm ĩ tiếng trẻ con. Hầu như lũ trẻ sinh ra bên dòng sông này cũng biết bơi, biết lặn, không những thế còn là những tay bơi lội cừ khôi…Mặc cho mỗi buổi trưa hè, cha mẹ có dọa đánh đòn thì lũ trẻ vẫn rón rén trốn ra bờ sông- bởi ở đó là thiên đường của chúng tôi, đủ các trò nghịch ngợm, đùa giỡn…Mặc cho cái nắng chói chang, oi bức như đỏ nhựa lên những con đường quê , mấy đứa trẻ vẫn rủ rê nhau đằm mình dưới nước cho thỏa thích. Và hình như với những đứa trẻ nơi đây chúng cần dòng nước như cần cơm để ăn, nước để uống, không khí để thở, để duy trì sự sống vậy…Nếu một ngày bị cấm không cho ra sông thì y như rằng ngày hôm đó bọn tôi như bị bỏ đói, dật dờ, ngơ ngẩn…Thích thú nhất vẫn là lúc để cho cơ thể mình nổi bồng bềnh trên mặt nước để ngắm trời, ngắm đất , ngắm bãi dâu xanh ngút ngàn, ngắm những cánh cò trắng bên sông , ngắm đàn cá bống dập dờn trên mặt nước, những con thuyền của dân chài bên sông…Chúng tôi lớn lên từ những điều nhỏ nhặt mà thiêng liêng ấy.
Cơ hội được dập dềnh trên dòng sông ấy vào những đêm trăng là rất hiếm hoi đối với mấy dứa con gái.Thế nhưng, cái gì càng ít ỏi, càng hiếm hoi thì nó càng trở nên ý nghĩa. Đó là vào một đêm trăng tháng 4 khi trong làng mất điện, mấy dứa bèn rủ nhau ra bờ đê hóng mát.Cái Thắm trong bọn tôi nảy ra ý định điên rồ là ngắm trăng trên dòng sông.Cái mát rượi trong lành của dòng nước tinh khiết như thấm vào từng thớ gân, thớ thịt đến ngất ngây.Cái cảm giác ấy bây giờ nhớ lại vẫn thèm đến cháy lòng.Cảnh vật về đêm bao giờ cũng thơ mộng hơn, tiếng ếch nhái hai bên bờ sông như hòa tấu thành một bản nhạc du dương. Sự nhập nhòa giữa bóng tối và ánh trăng làm cho đêm nên thơ. Bọn tôi không vẫy vùng, đập nước ồn ào như ban ngày vì sợ phá đi cái không gian êm đềm của dòng sông, bọn tôi thả mình trên dòng nước để thơ thẩn với trí tưởng tượng vút xa…Đêm thật bình yên trên dòng sông lấp lánh ánh trăng.
Con đê đầu làng dường như cũng trở nên quá quen thuộc với lũ trẻ quê tôi. Đó là khi rong ruổi theo những cánh diều buổi chiều quê, có khi lại nằm sóng xoài trên cỏ xanh mà thu vào lòng hết cái cao xanh, vời vợi của đất trời mùa hạ, hay là nơi vỗ về cho mấy đứa trẻ khi bị bố mẹ đánh hờn dỗi mà ra bờ đê tránh mặt…Tất cả đều là yêu thương…
Ngày nội tôi còn sống, nội thường bảo rằng dòng sông Giăng là tạo hóa ban tặng cho dân làng mình, chớ có ai làm lay động đến hồn thiêng sông núi mà hà bá nổi giận. Tương truyền, ở tận đáy sông có một con Trâu Đen ở đó đến ngàn năm- vậy nên mỗi người đi qua chiếc cầu treo bắc qua sông bao giờ cũng ném một hòn đá xuống sông, người đời bảo là để tỏ sự tôn kính, liêng thiêng. Lũ trẻ chúng tôi chỉ nghe vậy thôi  chứ hồi ấy đâu đứa nào hiểu và tò mò Hà Bá là gì? Trâu Đen là gì?Cứ theo thời gian, nó cũng chìm vào dĩ vãng mà không ai quan tâm. Chỉ biết rằng dòng sông ấy ăn đời ở kiếp với người dân quê tôi, mùa hè cũng như mùa xuân, dong sông vẫn dịu dàng, vẫn đằm thắm, tưới mát cho những cánh đồng xanh ngát…Hết thế hệ này đến thế hệ khác được sinh ra, lớn lên, trưởng thành đều tắm chung một dòng sông tuổi thơ, êm đềm trong lành như dòng sữa mẹ. Dòng sông ấy  nuôi dưỡng chúng tôi lớn lên và bay xa…
Mỗi một mùa hè về, khi nghe tiếng ve kêu râm ran, hoa phượng vĩ nở rộ khắp sân trường, khi cái nóng nực oi bức  làm cho bực bội, khó chịu, tôi lại ước giá như mình được bé lại – được ngâm mình trên dòng sông ấy cho thỏa thuê…Nhớ! Chợt nhớ đến nao lòng cái mát rượi trong lành, tinh khiết thấm vào da thịt của dòng nước ấy…
 

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Ánh nắng của mẹ ♡ Ánh nắng của mẹ ♡
    Minh Khôi - anh bee của mẹ Ánh nắng của mẹ là nụ cười của con Con hãy luôn...
  • Mẹ và Na Mẹ và Na
    Đã 8 tháng trôi qua mẹ và Na ở bên cạnh nhau, nhìn thấy con lớn lên...
  • con là cả cuộc đời của mẹ con là cả cuộc đời của mẹ
    thời gian thấm thoát trôi qua nhanh thật. . con gái của mẹ sắp được năm tuổi rồi.  mẹ...
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Trâm Anh
    • 11 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 60 điểm
    1
  • Nắng Mùa Thu
    • 336 chủ đề | 
    • 4115 trả lời
    tích lũy được 55 điểm
    2
  • Vit Cổ Lùn
    • 4 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 393 chủ đề | 
    • 5597 trả lời
    tích lũy được 31 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 167 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 24 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT