Sự phát triển
của bé

Đâu phải mẹ muốn gì cũng được

Mẹ buồn lắm. BÌnh thường mẹ là người chuyên quên...

Còn 2 ngày nữa là kỷ niệm 2 năm ngày cưới của bố mẹ Kem ạ 23/11/2014 – 23/11/2016. Nhanh thật đấy, thế mà đã 2 năm rồi.
Ngày đó, bố con cứ đòi mẹ cưới bằng được. Mẹ bảo cứ từ từ. Mẹ bảo mẹ là con gái mới sợ bố bỏ không lấy mẹ thôi chứ bố làm sao mà sợ mà cứ phải bắt cưới bằng được. Nói thế thôi chứ mẹ lúc đó cũng không sợ nếu bố không lấy mẹ đâu. Mẹ của con tuy xấu xấu vậy mà cũng nhiều người theo đuổi lắm. Bố con biết điều đó mà. Thế nên chắc sợ nên cứ đòi cưới sớm ấy. Ông bà nội của con cũng giục cưới sớm đi. Ông bà ngoại thì… haiz. Đúng là ghét bố con mà. Bố nói chuyện với ông ngoại xong bảo không biết vì sao mẹ không cưới… Rồi bà ngoại bắt mẹ cưới. Bà bảo giờ bà còn khỏe nên bà còn tổ chức được cho, có cháu còn chăm hộ cho chứ lúc bà ốm yếu thì không biết thế nào. Bà con bị bênh u vú từ năm 2008, phải mổ và cắt 1 bên. Bà con cứ lo nên… Bà đã khóc khi mẹ ngang bướng. Mẹ quyết cãi bằng được đấy. Bố con cũng thất vọng mà không nói năng thêm gì thi thoảng vẫn cứ hỏi tại sao trong bất lực. Nhưng mẹ quyết rồi mà. Thế mà không hiểu tại sao cuối cùng mẹ lại đồng ý. Vì thương bà. Vì thương bố. Hay vì điều gì nữa mẹ không biết. Mẹ chưa muốn lấy chồng vì muốn hưởng cái hạnh phúc bên gia đình mà mẹ sinh ra và lớn lên ở đó. Mẹ muốn bên ông bà ngoại của con. Mẹ muốn giúp ông bà thêm vài năm nữa. Nhưng rồi, trời xui thế nào… Thế là mẹ quyết định cưới bố con. Ngày mẹ lên xe hoa, ông ngoại đã khóc vì “mất” con gái. Đến lúc dẫn bố con về chào họ hàng ai cũng kể. Mẹ lại khóc. Giờ viết những dòng này cũng khóc. Thương ông. Nuôi con lớn lên máu mủ ruột rà; đang bố con gia đình vui vẻ giờ lại gả con gái đi làm con người ta. Nhớ con chứ. Mẹ cũng nhớ ông chứ. Để đến giờ, mỗi lần từ nhà ngoại con về nhà nội, mẹ vẫn rơi nước mắt vì nhớ. Có 15km thôi chứ đâu. Vẫn nhớ. Nhớ lắm con ạ.
Thế mà thời gian trôi nhanh con nhỉ. Đã 2 năm rồi đấy.

Kỷ niệm 1 năm ngày cưới năm ngoái. Bố con quên đấy. Mẹ buồn lắm. BÌnh thường mẹ là người chuyên quên, quên ngày kỷ niệm yêu nhau, quên sinh nhật bố… nhưng bố thì chưa bao giờ quên. Thế mà lần đó… Mẹ buồn lắm. Nhưng bố chẳng quên đâu nhỉ. Bố tặng mẹ con tab mua và gửi đồng nghiệp mang về. Nhưng bố chẳng nói câu nào về ngày đó cả làm mẹ buồn. Buồn ghê gớm.
Năm nay, mẹ bảo không cần bố tặng quà. Mẹ sẽ tự tặng quà cho mình. Mẹ ghét bố rồi. Mẹ cũng thông báo với bố thế. Mẹ định mua 1 cái dây chuyền mẹ thích 5 triệu thôi.  Mẹ nhất nhất quyết định thế rồi đấy. Chỉ chờ ngày để mẹ tặng mẹ thôi con trai ạ.
Nhưng… Lại nhưng… Mẹ phải lo tiền đưa cho ông nội con, gần trăm triệu chứ có ít đâu. Giờ mẹ mà mua cái đó nữa thì… tiền mẹ vay nợ sẽ nhiều hơn. Thôi thì mẹ lại nhịn vậy. Nhìn đến bao giờ có điều kiện hơn. Haiz. Đâu phải những gì mẹ muốn mà đều làm được đâu. Buồn mất vài giây.

No tags for this post.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10333 trả lời
    tích lũy được 14740 điểm
    1
  • Ngọc Hồng
    • 614 chủ đề | 
    • 3688 trả lời
    tích lũy được 10470 điểm
    2
  • Mẹ Kem
    • 622 chủ đề | 
    • 7417 trả lời
    tích lũy được 9828 điểm
    3
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32074 trả lời
    tích lũy được 8534 điểm
    4
  • Mẹ xí muội
    • 487 chủ đề | 
    • 7039 trả lời
    tích lũy được 7056 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT