Sự phát triển
của bé

Cùng chăm sóc ông!

Mong ngoại luôn khỏe mạnh, luôn là điểm dựa cho con cháu!

Ngày bà mất, ông nước mắt lưng tròng, tiếng nấc ông nghẹn ngào làm con cháu thêm xót thêm đau. Vẫn biết là quy luật không thể tránh khỏi của kiếp người, sinh- lão- bệnh rồi ai cũng trở về với đất mẹ yêu thưong, nhưng sự ra đi của bà làm lòng con cháu không khỏi nhớ nhung, xót xa.
Từ khi còn là cậu bé mới 6 tuổi, ông đã đựơc các cố dắt tới nhà bà ( hơn ông 2 tuổi) để dạm ngõ. 14 năm sau, ông bà về ở một nhà. Những người con lần lựơt ra đời. Ngày trước đói, khổ( đói khổ thế nào tôi cũng chỉ được nghe mẹ kể lại) một mình bà tần tiện chắt chiu chăm bố mẹ chồng, các con và lo vun vén cho gia đình. Ông, cụ Tú ngày ấy chỉ sáng cắp ô đi, tối cắp về, suốt đời ông là những bài giảng văn, những con chữ giờ đây vẫn thu hút ông. Thương bà, nhưng ông không gánh đựơc gánh nặng cuộc sống tần tảo thay bà. Mình bà với 6 người con đựơc ăn học, nuôi dưỡng nên người. Mình bà sáng di chợ, về đi làm đồng, rồi thì chăn nuôi, rồi thì làm nón…Tuổi bà oằn mình trên những gánh nặng của áo cơm, của lo toan vất vả, có lẽ vì vậy mà bà còm rất sớm, 60 tuổi… Bà chẳng đựoc hcọ nhiều, nhưng từ nhỏ cho tới khi lớn lên, biết nhận thức, tôi không một lần nghe bà than vãn, không một lần nghe bà phàn nàn, cũng không một lời gắt gỏng trách cứ ông. Nhờ bà, ông yên tâm làm tròn bổn phận một nguời thầy cho đến khi về hưu. Khi con cháu đã ổn định, có cuộc sống khá hơn chút, thì bà bị tai biến, suốt 4 năm trời nằm một chỗ, bà vẫn ân cần với chồng, với con cháu. Cho đến phút cuối cùng khi rời xa trần thế, bà vẫn rất nhẹ nhàng, như con người vốn có của bà. Nuớc mắt ông lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo vì cuộc đời, 65 năm nghĩa vợ chồng, ông bà luôn là niềm tự hào của con cháu, vì ăn ở hiền lành phúc đức. Gần 2 năm từ ngày bà đi, ông vẫn giữ thói quen cũ, vẫn ngồi ăn bên bàn ăn dọn cho bà trước đây, vẫn đều đặn thắp hương mua cho bà lúc quả bơ, lúc cái bánh..những thứ đơn sơ đạm bạc mà bà thích, những tấm hình ông bà chụp chung vẫn cố định nơi giá ảnh. Ông thích được ngồi bên con cháu kể về bà, những câu chuyện từ rất lâu của ông bà. Tuổi già, ông lấy đó làm niềm vui dạy con cháu.
Yêu nhau đâu phải vẹn nghĩa khi sống mà ngay cả lúc không còn được gần nhau, cũng vẫn trọn tình. Mong ông, ngoại ơi, hãy luôn khoẻ mạnh bên con cháu…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • mẹ xí muội
    • 390 chủ đề | 
    • 5537 trả lời
    tích lũy được 41 điểm
    1
  • Trâm Anh
    • 9 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 40 điểm
    2
  • Thanh ngoan
    • 167 chủ đề | 
    • 2209 trả lời
    tích lũy được 24 điểm
    3
  • Nắng Mùa Thu
    • 333 chủ đề | 
    • 4027 trả lời
    tích lũy được 19 điểm
    4
  • lã thanh thủy
    • 2 chủ đề | 
    • 3 trả lời
    tích lũy được 10 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT