Sự phát triển
của bé

Con yêu của mẹ

 Hôm nay con đã tròn 2 tháng 3 ngày rồi nhưng bây giờ mẹ vẫn nhớ như in cái cảm giác ngày hôm đó- ngày con ra...

Hôm nay con đã tròn 2 tháng 3 ngày rồi nhưng bây giờ mẹ vẫn nhớ như in cái cảm giác ngày hôm đó- ngày con ra đời,nó đau đớn, sợ hãi tưởng chừng như từ cõi chết trở về vậy.
Hôm đó là 16/11/2015 ngày mà theo như bác sĩ dự sinh thì phải nửa tháng nữa con mới chào đời nhưng mới 1h đêm hôm ấy mẹ lại đau bụng,vì lần đầu tiên làm mẹ nên mẹ chỉ nghĩ là mẹ ăn trúng thứ gì đó nên mới đau bụng thôi, vậy là cả đêm hôm ấy mẹ không ngủ cứ chạy ra chạy vào nhà vệ sinh suốt, cha thì mê ngủ nên không hay biết gì mãi tới 5h sáng mẹ không chịu được nữa nên đánh thức cha dậy, cha lo lắng gọi điện cho bà nội, bà ngoại rồi vội vàng thu xếp đồ chở mẹ đi bệnh viện.

Đến bệnh viện bác sĩ khám xong rồi kêu cha mẹ phải chờ tới 7h để làm các xét nghiệm và khám lại, trong lúc chờ đợi cha đi mua đồ ăn sáng còn mẹ thì nằm trong phòng chờ sinh một mình vừa sợ hãi vừa bị từng cơn đau quằn quại, đợi mãi thì cha cũng quay lại cho mẹ ăn xong cha cùng mẹ đi siêu âm, làm xét nghiệm và khám lại thì bác sĩ nói mẹ vẫn chưa có dấu hiệu sinh, thế là cha với mẹ lại xách đồ về nhà, lúc đó cha còn nói với con rằng “mày làm cha mẹ quê quá nha con”.

Vừa về tới nhà thì bà nội cũng ra tới, mẹ thì mỗi lúc cơn đau lại kéo dài hơn đau hơn, thấy tình hình không ổn bà nội chạy ra chợ mua thêm mấy thứ cần thiết, cha thì dìu mẹ đi xung quanh nhà cho đỡ đau, vừa đi cha vừa nói “đạp mạnh lên con, để nhanh ra với cha mẹ” vừa dứt lời thì nước ối trào ra, cha vội chở mẹ đi bệnh viện mà không kịp cả khóa cửa nhà, mẹ vẫn nhớ lúc đó là 10h30′, tới bệnh viện bác sĩ khám thì tử cung của mẹ mới mở được 2cm thôi nên bác sĩ lại kêu mẹ tiếp tục chờ ở phòng chờ sinh, lúc này thời gian cứ như chậm lại vậy bụng mẹ đau đớn mỗi lúc lại càng đau thêm, mẹ còn nhớ để chờ tới lúc vô phòng sinh mẹ đã phải vô phòng khám tới 5 lần, lần nào khám xong bác sĩ cũng nói ” chờ thêm chút nữa đi” cho tới lần cuối cùng là 16h bác sĩ thông báo tử cung của mẹ cũng mở được 9cm rồi thì mẹ mừng lắm, nhưng vì con lì quá nên mẹ vô phòng sinh hơn 1 tiếng mà vẫn không sinh được, lúc đó bắt đầu mẹ lo sợ cộng với từng cơn đau thắt mẹ bắt đầu lịm dần đi mẹ chỉ còn nghe được tiếng bà nội và cha con đang khóc lóc ở ngoài, và rồi cô bác sĩ lại nói với mẹ ” em ráng lên nha bọn chị sẽ chuyển em lên bệnh viện tỉnh vì em sinh khó”.

Trên đường chuyển viện mẹ đau tưởng như muốn chết đi vậy nhưng mẹ vẫn thấy được cha con và bà nội đang lo lắng cho mẹ con mình như thế nào, đôi mắt bà nội thì đã xưng húp lên rồi nhưng miệng thì vẫn không ngừng tụng kinh cầu nguyện cho hai mẹ con mình. Sau 45 phút thì xe cấp cứu cũng tới bệnh viện tỉnh, sau khi khám xong thì mẹ được đưa vào phòng mổ, rồi mẹ bắt đầu lịm dần, mẹ chẳng còn biết lúc đó là mấy giờ nữa, chỉ biết là khi mở mắt ra thì mẹ thấy rất lạnh, mẹ nhìn xung quanh thấy mọi người đi đi lại lại làm công việc riêng của mình lúc đó mẹ mới dần biết được là ca mổ đã kết thúc, thấy một cô y tá tới gần, mẹ thều thào trong khi vẫn còn đang thở oxi “con em đâu rồi chị?”, cô y tá đáp lại “bé khỏe, con trai 2kg9 à”, lúc đó có một cảm giác mẹ mẹ không thể diễn tả được khiến nước mắt mẹ trào ra vì hạnh phúc nhưng niềm hạnh phúc lại lắng xuống khi mẹ nghe bác sĩ thông báo chuyển mẹ lên bệnh viện Từ Dũ, mẹ còn không biết là chuyện gì đang xảy ra nữa thì một lần nữa mẹ lại được đưa ra xe cứu thương, mẹ cứ mơ màng nửa tỉnh nửa mơ, khuôn mặt của cha và bà nội đang lo lắng rất nhiều, lúc cha bế mẹ lên băng ca cha nói ” con được 2kg9, nhìn cái mặt thấy ghét lắm, nhưng người ta không cho mang con theo vì em còn yếu quá, để mai anh về đón con lên với em”, nghe cha nói vậy mẹ thấy yên tâm, trong lòng có chút bình yên nhưng vẫn còn đang lo lắng cho con rất nhiều, mẹ lại lịm đi cho tới lúc mở mắt ra mẹ chỉ thấy có người đang hỏi mẹ tên gì, ở đâu lúc đó mẹ mới biết là vì mẹ bị băng huyết sau sinh nên mới phải chuyển viện lên thành phố, sau khi được khám lại và siêu âm thì rất may mẹ không phải phẫu thuật lại nữa, mẹ được đưa vào phòng hồi sức, mẹ nhìn xung quanh có rất nhiều cô khác cũng giống mẹ, trên người chằng chịt những ống truyền nước, thuốc, mặt mũi xanh mét, mẹ thấy đồng hồ nhưng mẹ không thể xác định là lúc đó là 12h hay 1h đêm nữa vì mắt mẹ lúc đó còn đang hoa và chóng mặt chắc vì mất máu nhiều quá. Mẹ dần dần nhắm mắt lại rồi chìm vào giắc ngủ, tới lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ mẹ thấy đã 3h sáng rồi, lúc này mẹ nghe cô y tá gọi điện cha mua đồ ăn cho mẹ, một lúc sau cha xuất hiện với bộ đồ chống khuẩn, khuôn mặt thì phờ phạc sau một đêm mất ngủ và lo lắng, cha đút từng muỗng cháo cho mẹ từ từ, nhẹ nhàng và rất ân cần, lúc này mẹ thương cha vô cùng, ăn uống xong mẹ hỏi thăm cha về bà nội, cha nói bà nội cũng muốn vào thăm mẹ lắm nhưng bác sĩ chỉ cho một người vào thôi, cha còn kể cho mẹ nghe lúc thấy con chào đời cái mặt lanh thấy sợ, cặp mắt thì dáo giác nhìn mọi người, lúc này tự nhiên nước mắt mẹ trào ra, mẹ khao khát được nhìn thấy con biết bao, ước gì lúc con chào đời mẹ có thể nghe thấy tiếng khóc của con, cha an ủi mẹ “em ráng ăn uống vào cho mau khỏe để về gặp con nha, nó trâu bò lắm không sao đâu, tí nữa trời sáng là mẹ về dưới với nó không sao đâu”, nghe cha nói vậy trong mẹ như có thêm sức mạnh vậy, mẹ kêu cha cho mẹ ăn nốt chỗ cháo hồi nãy còn dư. Cho mẹ ăn xong cha lại phải ra ngoài nhưng 1 tiếng sau cha lại quay lại, bác sĩ gặp cha để tư vấn về việc mẹ phải truyền thêm máu và yêu cầu cha đóng thêm tiền viện phí. nằm trong phòng hồi sức gần một ngày tới 8h tối thì mẹ được chuyển về phòng hậu phẫu lúc này bà nội đã về dưới bệnh viện tỉnh với con rồi, mỗi lần cha vào gặp mẹ thì mẹ lại hỏi thăm tin tức của con, cha nói con rất ngoan, không khóc, uống sữa nhiều nữa, mẹ thấy thương con quá.

Ở phòng hậu phẫu có rất nhiều người, một số người có cả em bé nằm chung nữa. Đêm hôm ấy ở phòng hậu phẫu mẹ không thể chợp mắt được, phần vì nhớ con, mẹ nhìn trộm mấy đứa bé ở giường bên mà hai dòng nước mắt cứ chảy ròng ròng, phần thì thương cha con không có chỗ ngủ phải nằm dưới sàn, đã vậy lại chẳng có gì đắp, chỉ có một cái mền cha cũng nhường cho mẹ. Tới sáng hôm sau thì bà ngoại cũng từ Gia Lai vô tới, có bà ngoại rồi nên cha về dưới với con và bà nội, mẹ thì phải nằm lại đó thêm 4 ngày nữa, trong những ngày đó không lúc nào là mẹ không nhớ tới con, thấy con người ta khóc mẹ cũng khóc vì nhớ con, thương con, tới lúc mẹ có sữa mẹ lại càng thương con vì không được uống những dòng sữa đầu tiên ấy, mấy ngày này mẹ cũng ăn rất nhiều, nghe lời bác sĩ mẹ cũng uống thật nhiều nước và tập đi lại và cuối cùng nỗ lực của mẹ cuối cùng cũng được đền đáp tới ngày thứ 4 bác sĩ thông báo mẹ được xuất viện, lúc này niềm vui của mj không thể tả xiết, mẹ quên đi hết cả những đau đớn mẹ đang phải chịu đựng. Tới chiều hôm ấy mẹ  được cha và bà ngoại đưa về nhà, tới nhà mẹ cố gắng đi thật nhanh để vào gặp con, niềm hạnh phúc , sung sướng vỡ òa trong mẹ.

12494992_705655019570595_6985555198281858433_n-400x727

Đến bây giờ mẹ vẫn không thể quên được những ngày ấy. Mẹ yêu con vô cùng, mẹ sẽ dành hết những gì tốt đẹp nhất cho con. Con yêu của mẹ! Con là tất cả với mẹ.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • mẹ xí muội
    • 325 chủ đề | 
    • 4422 trả lời
    tích lũy được 61 điểm
    1
  • linh đan
    • 0 chủ đề | 
    • 246 trả lời
    tích lũy được 26 điểm
    2
  • Mẹ Bin Bo
    • 353 chủ đề | 
    • 8649 trả lời
    tích lũy được 26 điểm
    3
  • nguyễn thị thoan
    • 600 chủ đề | 
    • 15248 trả lời
    tích lũy được 25 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 144 chủ đề | 
    • 1860 trả lời
    tích lũy được 24 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT