Sự phát triển
của bé

Con là cuộc sống của mẹ!

Ngày con cất tiếng khóc chào đời cũng là ngày mẹ cảm thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn vì mẹ đã làm được điều...

Ngày con cất tiếng khóc chào đời cũng là ngày mẹ cảm thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn vì mẹ đã làm được điều mà bấy lâu nay mẹ luôn cố gắng, những giọt nước mắt khi lần đầu tiên nhìn thấy con yêu đã làm mẹ quên đi mọi đau đớn và mệt nhọc. Con ra đời như tiếp thêm động lực cho mẹ trên con đường sắp tới, dù con đường đó có hơi vất vả và khó khăn, nhưng mẹ tin chỉ cần nhìn thấy con yêu mỗi ngày, mẹ sẽ cố gắng vượt qua tất cả. mẹ sẽ kể con nghe về hành trình mẹ có con nhé!Coca yêu dấu của mẹ
Những ngày vừa qua đối với mẹ là những ngày thật sự rất mệt mỏi nhưng mẹ cảm thấy rất vui và hạnh phúc khi được nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của con yêu của mẹ
Tối ngày 13.01.2016, những cơn đau bụng nhẹ bắt đầu xuất hiện trong bụng mẹ, lần đầu mang thai nên mẹ không biết đó có phải là đau bụng đẻ hay không, mẹ hỏi bác sĩ thì bác sĩ nói mẹ đến bệnh viện gấp, nhưng mẹ nói với ba, chắc nhẹ thôi, e chưa thấy ra nước ối gì cả, mình chờ đến sáng mai nha a. Ba đồng ý, tối đó mẹ cứ trần trọc suốt.
Rạng sáng ngày 14.01.2016, những cơn đau lại tiếp tục xuất hiện, lần này đau hơn tối hôm qua, và ba hỏi nội thì bà nội nói gọi xe đi gấp, ông ngoại chở bà ngoại ra nhà nội để cùng ba đưa mẹ đi đến bệnh viện. Đồ đạc đã được chuẩn bị sẵn sàng để chất lên xe cho chuyến hành trình vượt cạn của mẹ. Xe tới chở mẹ, ba và bà ngoại đi, bệnh viện cũng tới rồi, cả nhà bước vào phòng khám, mẹ được khám, đo tim thai, siêu âm nữa, kết quả là, bác sĩ nói mẹ về chờ ngày chuyển dạ thực sự vì tử cung của mẹ chỉ mới mở được 1 phân, chưa sinh được, nằm viện thì sẽ rất mệt mỏi. Mẹ gọi điện cho bác sĩ khám trực tiếp của mẹ và được trả lời là nếu như vậy thì chậm nhất chắc khoảng 3 ngày sau mới chuyển dạ thực sự. Mẹ buồn quá không biết phải làm sao, lần thứ nhất muốn nhìn mặt con trai của mẹ đã không thành sự thật.
Ba bàn với ngoại hay là mướn khách sạn gần bệnh viện ở để có gì tiện chạy qua, vậy là 3 mẹ con về khách sạn nghỉ ngơi, Tự nhiên cả buổi sáng đó đến tối mẹ không bị đau bụng nữa, vậy là ba cứ la coca, nói coca của mẹ lì quá, ai cũng sốt ruột gọi hỏi thăm coca, con đúng là hư thật mà.
Vậy là cả ba mẹ con ăn bờ ăn buội cho qua ngày, và đến tối cứ canh chừng mẹ theo giấc ngủ chập chờn, hễ thức là bà ngoại, ba lại hỏi mẹ có đau bụng hay ra nước ối không?, mẹ nói không thấy gì hết.
Rạng sáng ngày 15.01.2016 cơn đau lại xuất hiện, có kèm theo 1 chất lỏng rỉ ra, mà mẹ nhớ lời bác sĩ dặn, khi nào nó màu hồng thì mới đi khám, vậy là mẹ nói với ba và ngoại thôi để đến ngày mai xem sao. Vậy là ngày hôm ấy 3 mẹ con cứ hỏi thăm mẹ suốt, và ba lại lo nên nghỉ làm luôn. Mẹ chỉ đau từ lúc sáng sớm cho đến lúc trời thực sự sáng mà thôi, còn cả ngày mẹ vẫn bình thường con à.
Hết 1 ngày nữa mà chưa có dấu hiệu gì, vẫn điện thoại gọi ầm ỉ hỏi thăm, đúng là siêu nhân coca, được nhiều người quan tâm thiệt, nhưng nhiều người quan tâm mà chưa được thấy mặt con mẹ lại buốn
Rạng sáng ngày 16.01.2016, cơn đau bụng lại hoành hành mẹ, mẹ phải thức dậy để đi tolet, lần này mẹ thấy 1 chất nhầy màu hồng hồng chảy ra, nó cũng chỉ rỉ rỉ một ít thôi, nhưng lần này mẹ linh tính là chắc được gặp con rồi, vì mẹ nghĩ chắc con trai của mẹ thấy ngày hôm nay đẹp, 1 lần nữa 3 mẹ con đón taxi đến bệnh viện lúc 5h30 sáng. Vẫn như thông lệ, mẹ cứ được khám, rồi đo tim của con, và rồi bác sĩ lại kết luận chưa có dấu sanh, chờ 3 ngày nữa lên tái khám. Mẹ thấy trong người khó chịu, mệt mỏi vô cùng, lần này không những mẹ đau mà còn chóng mặt và nhức đầu nữa, vậy sao vẫn không có gì? Mà sao những bác sĩ khám lại không nhiệt tình mà có vẻ như khó chịu, mẹ bắt đầu sốt ruột, 3 mẹ con lại về khách sạn ở, Bà út của con gọi điện cho mẹ nói mẹ lên TỪ DŨ khám cho chắc chứ như vậy thấy không ổn, Mẹ bàn với ngoại, ngoại gọi bàn với nội và nội cũng đồng ý vì sốt ruột cho đức cháu mà, con làm mọi người thấy sốt ruột hết rồi, và 3 mẹ con lại tiếp tục hành trình đến bệnh viện, mẹ được khám đầy đủ, bác sĩ cho về nhưng dặn dò đủ thứ, rất tận tình và chu đáo, không nhu bệnh viện lúc sáng, và mẹ được hẹn 3 ngày sao sẽ tái khám, nhưng nếu có gì bất thường phải đi gấp.
Vậy là dọn phòng khách sạn để đi đến bệnh viện nhưng cũng không có kết quả đành trở về nhà cô 2 ở để nghỉ ngơi chờ ngày sanh con thôi.
Những ngày ở nhà cô 2 là những ngày mẹ chờ đợi và mong ngóng con yêu của mẹ nhiều nhất. Mẹ được cô 2 cho ăn uống đầy đủ kèm theo những món ăn yêu thích của mẹ để đến lúc sinh con rồi mẹ sẽ không còn được ăn nữa.
Sáng ngày 19.01.2016, mẹ đến bệnh viện cùng cô Ngọc theo như lịch tái khám của mẹ. Bác sĩ vẫn câu nói cũ: Tử cung mẹ mới mở được 1 phân dày và mẹ lại được tiếp tục cho về với lời dặn là “ có dấu hiệu gì thì đến bệnh viện liền”. Và rồi 2 chị em đi về mà trong lòng mẹ buồn dữ dội. Đúng là con trai mẹ lì quá mà.
… 23h tối hôm đó, cơn đau bụng bắt đầu lấn áp cái bụng của mẹ, lần này nó có thêm nhiều dấu hiệu như bác sĩ đã dặn mẹ, mẹ nghĩ lúc sáng mẹ mới nói coca lì quá, không chịu ra gặp mẹ nên bây giờ con báo cho mẹ biết là mẹ con mình sắp được gặp nhau nè, nhưng mẹ lại sợ đến bệnh viên, vì mẹ sợ bác sĩ lại đuổi mẹ về nên mẹ ráng chờ đến sáng hôm sau. Vậy là từ lúc đó trở đi mẹ cứ đau quằn quại và những dấu hiệu lạ ấy cứ xuất hiện ngày một nhiều hơn. Và mẹ và ba cứ thức suốt đêm hôm ấy.  Đến 3h30’ sáng ngày 20.01.2016, ba quyết định nghỉ làm để đưa mẹ đến bệnh viện. Ba đánh thức cô 2 và mọi người dậy và 4h sáng hôm ấy cô Vân đưa ba mẹ đến bệnh viện. Lần này cô Vân đưa đi nên mẹ nghĩ mọi chiện sẽ trở nên nhanh chóng và suông xẻ hơn.
Đến bệnh viện rồi. Mẹ được khám và cho nhập viện để theo dõi. Bà ngoại đã đến bệnh viện cùng mẹ và ba, cô Vân về để làm việc, vậy là ba mẹ con ở lại bệnh viện. Ba làm thủ tục nhập viện và cùng mẹ và bà ngoại chuyển đến phòng nằm theo dõi. Ở đây bác sĩ khám một ngày 2 à 3 lần tuỳ theo sự chuyển dạ của mỗi người. Người nhà cũng chỉ được vào thăm theo giờ giấc được quy định sẵn. Chỉ riêng buổi tối mới được ở lại cùng nhau. Cả ngày hôm đó mẹ vẫn chưa có dấu hiệu tốt để chuyển dạ. Và đến tận tối hôm ấy, cơn đau bắt đầu xuất hiện trở lại và theo một tấng xuất cố định. Mẹ vẫn chiệu đựng cho đến tận sáng hôm sau.
Sáng ngày 21.01.2016 bác sĩ khám và nói tử cung mẹ đã mở được hơn 2 phân rồi, mẹ nghe mà mừng vô cùng, nhưng mẹ vẫn chưa được vào phòng chờ sanh, mẹ kể rất nhiều dấu hiệu với bác sĩ, vì vậy bác sĩ cho mẹ đi đo tim thai rồi siêu âm. Kết quả siêu âm cho thấy lượng nước ối của mẹ chỉ còn 3-4. Mới ngày hôm trước còn 7 mà hôm nay còn 3-4 thôi. Vậy là kết quả được chuyển về phòng khám và khi mẹ vừa bước vào phòng, bác sĩ nói mẹ phải đi truyền nước gấp để sanh vì lượng nước ối của mẹ rất ít. Mẹ vừa lo nhưng lại vừa mừng, nhưng mẹ mừng nhiều hơn vì mẹ biết mẹ sắp được gặp coca của mẹ. Và từ lúc đó trở đi mẹ được lên phòng chờ sanh, mẹ được truyền nước, chích thuốc, gắn máy đo tim thai, và được thăm khám thường xuyên xem độ mở của tử cung. Nằm từ 11h trưa đến 17h chiều mà mẹ không được ăn uống gì cả, mẹ đói meo luôn. Từ lúc lên nằm phòng chờ sanh và truyền chai nước + tiêm cái thuốc mở tử cung ấy, mẹ bắt đầu đau theo từng cơn, các cơn đau kéo dài  giống như mẹ đọc trên mạng về những cơn đau đẻ vậy. Nhiều lúc đau quá mẹ không chịu đựng được và muốn đẻ mổ cho bớt đau, nhiều người nằm kế mẹ cứ rên rồi la, rồi hét, có người thì im lặng như mẹ, đúng là mỗi người mỗi kiểu, nhiều người thì tử cung không chịu mở phải đi mổ, nhiều người lại mở được 6 phân rồi nhưng không thể chịu đau được nữa cũng xin mổ, mẹ thì lặng người lại giữa những bà mẹ ấy để cố gắng vượt qua. Vì ba con đã nói với mẹ “ ráng đẻ thường để được gặp coca liền”, còn đẻ mổ thì không được gặp liền đâu. Vì vậy mẹ đã cố gắng hết sức có thể. Và 17h tử cung mẹ mở được 4 phân rồi, mẹ được vào phòng sanh thực sự để chuẩn bị chào đón coca. Ba đăng kí cho mẹ phòng sanh gia đình, vậy nên ba cũng được vào để cùng mẹ vượt cạn. Ba nắm tay mẹ và nói mẹ hãy cố gắng. 18h, tử cung mẹ đã mở được 6 phân, 19h thì 8 phân rồi, mẹ nói sắp rồi, lúc này thì mẹ hết có thể chịu đau được nữa rồi nhưng ba lại an ủi mẹ, mẹ hỏi ba có cách nào làm mẹ bớt đau hơn không, chứ thế này thì mẹ không thể rặn nổi, vì mẹ vừa đau, vừa mệt, lại vừa đói nữa. Ba chạy đi hỏi bác sĩ và bác sĩ đã chích thuốc giảm đau cho mẹ. Mẹ bắt đầu cảm thấy bớt đau hơn và muốn rặn. 20h30’, cơn đau đẻ dồn dập, bác sĩ cũng chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho cuộc vượt cạn của mẹ, và mẹ được cho phép rặn, lúc đầu mẹ rặn không đúng cách nên bị bác sĩ la, và rồi bác sĩ chỉ mẹ rặn theo đúng cách rặn sanh. Và sau 45’ đấu tranh, ba nói với mẹ, coca ra rồi, không cần rặn nữa. Và 21h15’ ngày 21.01.2016 là ngày coca của mẹ ra đời. Mẹ không biết diễn tả cảm giác đó như thế nào nữa. Mẹ chỉ nhớ là khi coca được đặt lên người mẹ, mẹ có nói với coca là “ coca ơi, mẹ nè, mẹ nè coca,” và mọi thứ với mẹ bây giờ chẳng là gì cả, vì coca đã ở bên cạnh mẹ rồi. Cuộc vượt cạn của mẹ thành công rồi. Coca vừa chào đời thì ba liền chạy ra ngoài để báo tin cho ngoại, vì ngoại chờ từ trưa đến tận tối ngày hôm ấy nên sốt ruột dữ lắm. Ba báo xong liền chạy vào với mẹ và cùng mẹ đi đến phòng nằm hồi sứa, 2 tiếng sau mẹ mới được nhận phòng. Trong phòng nằm hồi sức, có 2 đứa bé cũng ra đời gần với giờ coca của mẹ ra đời. Và mẹ nằm đó, ngoại thì mua cháo, đút cho mẹ ăn, coca thì nằm trên bụng mẹ, nút vú mẹ ngon lành( dù rằng mẹ chưa hề có sữa). Và sau 2 tiếng, bà ngoại, ba , mẹ và coca được nhận phòng và ở lại bệnh viện 3 ngày để theo dõi sức khoẻ của 2 mẹ con, Đến ngày chủ nhật, 24.01.2016, gia đình mình được xuất viện về ở với nội.
p/s: Người quan trọng nhất nhất để có được coca là ba của con đó, từ lúc có thia đến tận ngày sanh, ba luôn là người theo sát mẹ con mình, ủng hộ mẹ, nuông chiều me, và đến tận bây giờ, khi con đã được 10 ngày tuổi, ba luôn là người ở bân cạnh mẹ con mình, lo lắng và chăm sóc con rất tận tình, con phải thương và yêu ba nhiều nha coca.
Và bà ngoại, bà nội, cùng những người thận của mình đã góp phần không nhỏ cho cuộc vượt cạn thành công của mẹ, đồng cảm ơn tất cả bạn bè, anh chị em đã chúc mừng ba mẹ.
“ Cảm ơn con, coca yêu dấu của mẹ, con ra đời là điều tuyệt vời nhất mà mẹ làm được cho đến bây giờ.”

12631222_1069099483142936_1185790802_o-400x225

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25426 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19004 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT