Sự phát triển
của bé

Con cứ mãi khỏe, ngoan như bây giờ con nhé !!!

Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,  Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài...

Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời, 
Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần? 
Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần, 
Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ… 

Ngày đầu tiên khi con cất tiếng khóc chào đời, mẹ hạnh phúc vô vàn, không có lời nào có thể điễn tả nổi niềm hạnh phúc của mẹ khi đó. Ôm con trong vòng tay, cái miệng nhỏ nhỏ, bàn tay bé xíu, đôi mắt lim dim sao mà yêu đến thế. Mẹ cố gắng cho con bú sớm nhất có thể, nhưng do mấy ngày nằm viện chịu đựng những cơn đau đẻ không ăn uống được mấy, nên mẹ chưa có sữa nhiều, con thì lại là một cậu bé háu ăn vì thế chỉ sau một ngày đầu ti của mẹ đã trầy ra, và đến ngày thứ 3 thì rớm máu. Cùng lúc chịu nhiều đau đớn do co thắt dạ con, khâu nhiều (mẹ sinh thường con được 3,7kg nên bị rạch khá rộng), nay đầu ti lại nứt toác nhưng với mẹ vẫn không là gì vì chỉ cần tốt cho con mẹ có thể làm tất cả!!!

Nhưng chuyện không chỉ dừng lại ở các cơn đau, khi con được 1 tuần tuổi, mọi người tới thăm ai cũng kêu sao nhìn con vàng thế, vàng hơn hẳn những đứa trẻ khác. Mẹ cuống cuồng lên mạng tìm hiểu, có 2 dạng vàng da là vàng da sinh lý và vàng da bệnh lý. Theo những biểu hiện của con thì khả năng con đã bị vàng da bệnh lý, mẹ vội gọi xe đưa con ra bệnh viện, vừa nhìn con, chưa cần kiểm tra hay xét nghiệm gì bác sĩ nói cho nhập viện ngay bởi con đã vàng da vùng 5, tức là mức độ cao nhất của bệnh vàng da. Mẹ gọi cho bố mang đồ đạc vào, còn hai mẹ con mình ở lại làm thủ tục nhập viện và tiến hành các xét nghiệm để xem nguyên nhân và tìm hướng điều trị. Nhìn con của mẹ bé bỏng, liền lúc bị lấy mấy ống máu mà lòng mẹ xót xa, mẹ ước gì mẹ có thể đau thay con khi con khóc ré lên vì bị kim tiêm chích vào!!!

7 ngày sau sinh, khi mẹ còn quá yếu, khi con còn quá nhỏ, hai mẹ con ta tự chăm nhau trong viện, con được bác sĩ chỉ định chiếu đèn chữa trị. Trong phòng bệnh có 3 bé, hai bé kia ngoan lắm, rất chịu nằm đèn, còn con của mẹ không hiểu sao cứ đặt vào lồng là khóc, là giãy dụa đến trớ hết cả ra. Mẹ tranh thủ từng tý khi con ngủ thì cho con nằm nhưng cũng chỉ được có vài phút là con lại tỉnh, lại kêu và lại trớ. Đêm đến khi hai gia đình bên cạnh đã ngủ, mẹ con ta vẫn vật lộn với nhau bởi bác sĩ nói càng nằm được đèn lâu con càng nhanh khỏi bệnh.

Sang ngày thứ hai con càng quấy hơn, mẹ hốt hoảng khi thấy trên mặt và người con nổi đầy nốt nhỏ li ti, hỏi cô y tá cô ấy nói không sao cứ cho bé tiếp tục chiếu đèn. Đến ngày thứ 4, bệnh vàng da của con không có dấu hiệu thuyên giảm, nhưng những nốt nhỏ nay đã to và bắt đầu vỡ ra, nhìn con đau đớn quấy khóc mà lòng mẹ quặn thắt.

Hôm đó là thứ 6, mẹ hỏi bác sĩ triệu chứng của con nhưng ông ấy nói đợi tới ngày mai, sau 4 ngày nhập viện cho đi xét nghiệm máu lại mới biết chính xác tình trạng bệnh và cho hướng điều trị phù hợp. Mẹ chờ đến thứ 7 sang gặp bác sĩ để xin đi xét nghiệm máu, hôm nay bác sĩ khác trực, ông ấy nói nay là thứ 7 phải thứ 2 mới làm được. Phần vì xót con, phần vì giận thái độ của bác sĩ, chiều thứ 7 mẹ xin cho con ra viện. Sáng thứ 2 bố đưa hai mẹ con ta lên sản nhi trung ương, bác sĩ cho con đi làm hàng loạt các xét nghiệm, nào siêu âm, chiếu chụp, xét nghiệm máu, lần nào con cũng khóc cả, chắc con đau lắm phải không?

Bố và mẹ chia nhau đi các chỗ để lấy kết quả cho nhanh, bác sĩ đã chuẩn bị nghỉ trưa mà không thấy bố về, mẹ sốt ruột gọi điện thì bố nói phiếu xét nghiệm máu của con có một xét nghiệm phải 2 giờ chiều mới xong. Lại ôm con ngồi chờ sang đến chiều, gần hai giờ mẹ giục bố đi lấy kết quả, lại ngồi chờ mãi không thấy bố đâu, gọi điện thì bố nói kết quả của con không biết mất đâu, bác sĩ đang tìm mãi không thấy, buông điện thoại mà mẹ ngồi khóc tu tu…

Bố chạy khắp nơi nhờ người nọ người kia kiểm tra, 3 rưỡi chiều thì tìm thấy kết quả, vào phòng khám ban đầu bác sĩ xem, kê thuốc cho con uống và nói con có thể về nhà, không nhất thiết phải nhập viện. Bố mẹ vui mừng, về tích cực cho con bú mẹ, tắm nắng buổi sớm và uống thuốc theo đơn cửa bác sĩ, hai tuần sau thì con gần như khỏi khiến mẹ vui mừng vô cùng. Tổng kết tháng đầu tiên con tăng được 6 lạng, bà của con hay so con với những đứa trẻ con nhà nọ, con nhà kia sao mà lớn, mà mập thế. Nhưng với mẹ con khỏe hơn là mẹ mừng, và mẹ tin với dòng sữa của mình mẹ nhất định sẽ nuôi con thật tốt để cho bà yên lòng.

Đến nay con yêu của mẹ đã được 4 tháng, kiểm tra cân nặng chiều cao của con đều ở mức chuẩn nhất theo như tiêu chuẩn của tổ chức y tế thế giới, con ngoan ngoãn, hay ăn và hay cười mỗi khi mẹ hỏi chuyện. Sau mỗi ngày làm việc vất vả, bố lại về với mẹ con mình và thích thú chơi đùa với con suốt, gia đình mình nhỏ mà sao hạnh phúc thật là lớn. Cảm ơn con, cảm ơn vì con đã luôn ngoan ngoãn, cảm ơn vì con đã khỏe mạnh, cảm ơn nụ cười trong trẻo của con, cảm ơn vì con đã đến bên mẹ, con yêu. Mẹ yêu con thật nhiều!!!
#nămđầuđờicủacon #Concứmãikhỏengoannhưbâygiờconnhé
 
 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25426 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19004 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT