Sự phát triển
của bé

Có một tình yêu nhỏ vừa chào đời

Khoảnh khắc tuyệt vời nhất, là âm thanh con cất lên chào đời... bác sỹ đặt con áp mặt lên ngực mẹ, tay nhỏ xíu chân nhỏ xíu miệng nhỏ xíu huơ huơ, ấm áp lắm, ngọt ngào lắm, thiêng liêng lắm....

Bây giờ đây khi viết những dòng chữ này, là lúc mẹ đang ở cạnh bên con – thiên thần bé xíu của mẹ – hiện hữu ngay trước mặt mẹ, chứ không phải là em bé loi nhoi đạp ịch ịch suốt ngày trong bụng nữa rồi !!!

Ngày mẹ ngóng trông cuối cùng đã đến, Bell bé nhỏ của mẹ làm mẹ hơi bất ngờ, vừa đêm gọi cho bố con, còn rên trời rên đất bảo là mai đẻ đi cho rồi, chờ đợi mệt mỏi quá, còn hùng hổ tuyên bố đau mấy em cũng chịu, chứ vác bụng lặc lè mệt quá… Ấy vậy mà tới đêm đau bụng thật !!! 3h sáng bụng mẹ bắt đầu râm ran, cảm giác khó chịu, linh tính của mẹ bảo là chắc nguy cơ cao, mặc dù lúc đó mẹ còn chưa xác định được đau đẻ hay đau bụng đi wc !!!. 4h sáng, mẹ ra vào wc liên tục kiểm tra, bắt đầu thấy nước ra thấm quần, mẹ xác định là sắp sinh rồi, tuy nhiên chưa dám chắc lắm vì nhiều khi báo động giả hoặc báo động sớm thôi. Suy nghĩ 1 lúc mẹ quyết định gọi bà ngoại dậy, ới mãi không thấy bà nhúc nhích, đành lòng đi thẳng vô giường lay ông ngoại dậy, phản ứng của ông ngoại làm mẹ cười mãi, bình thường ông ngủ say lắm nha, mà giờ mẹ mới đụng 1 cái, ông bật dậy hỏi mẹ sao, mẹ nhăn nhó bảo con cứ cảm thấy khó chịu, thế là ngay lập tức ông lay bà dậy xong lật đật tính gọi taxi ngay !!! Mẹ phải giữ ông lại bảo là con mới thấy râm ran thôi, cũng chưa biết có chắc là sắp sinh hay không, mà trời cũng gần sáng rồi, thôi để sáng hẳn rồi đi cũng được, giờ qua bệnh viện cũng chưa sinh ngay được. Nghe mẹ phân tích xong ông ngoại mới bình tĩnh sắp xếp việc, bà ngoại ngay lập tức phi ra bếp, biến tấu ngay một tô mì bò to, bà bảo ráng ăn hết đi để….lấy sức đẻ !!! Bên kia thì ông ngoại tất tả đi nấu nước sôi, xong xuôi loay hoay xách giỏ đồ ra kiểm tra lại xem đồ đi sinh đã chắc chắn là đầy đủ hay chưa, xong đâu đấy lại dọn dẹp nhà cửa các thứ, chuẩn bị giấy tờ, tiền bạc để đi… Mẹ ôm bụng ngồi nguyên một chỗ, cảm giác khó chịu kết hợp lo lắng hồi hộp dồn dập, tim cũng cảm thấy dường như đập nhanh hơn. Mẹ vừa húp mì vừa rút điện thoại gọi cho bố. Bố con xa 2 mẹ con, 300km xa xôi, mẹ về ngoại, bố ở lại thành phố làm việc kiếm tiền để lo cho công chúa nhỏ mà.  Gần sáng rồi, mẹ cứ phân vân mãi, lúc đầu còn chưa biết sinh thật hay chưa, nên phân vân có nên gọi bố ra luôn không, sau thấy bụng gò từng hồi, lại sắp 5h, nên mẹ bảo bố nhảy xe ra luôn, vì thực ra lúc đó cảm giác rất muốn ôm lấy bố, và mong bố kịp ra để đón lấy con gái của bố mẹ. Sau này nge bố kể hôm đó bố vừa thấy số mẹ thì ngay lập tức giật mình tỉnh dậy, nghe mẹ nói thấy khó chịu mà lòng như lửa đốt, nếu lúc đó mẹ không bảo bố ra thì bố cũng vẫn sẽ bắt xe ra, vì bố lo quá không yên được. Bố bảo nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ có chuyến xe gần nhất, vì xa xôi nên 1 buổi chỉ được 1 chuyến xe thôi, bố chỉ kịp vơ vội cái túi với 2 bộ quần áo đơn giản là phóng xuống bến xe thôi, lên được ô tô mới bắt đầu thở, thì ra vợ đẻ mà chồng còn hồi hộp hơn sad.
6h sáng, taxi đưa mẹ và bà ngoại sang bệnh viện, ông ngoại chạy xe máy theo sau vì ông bảo mang xe đến để có gì đi lại cũng tiện. Mẹ ghét bệnh viện lắm, từ nhỏ đã sợ tiêm, sợ uống thuốc, sợ mùi sát trùng, cứ ngửi thấy là buồn ói, vậy mà giờ này lại phải ngồi đây hàng tiếng đồng hồ hic. Bắt đầu là những cơn gò tăng dần cường độ. Bắt đầu thấm những cơn đau, mà người ta vẫn ví von đau gì đau bằng đau đẻ !!! Nhờ người quen, mẹ được thăm khám đầy đủ, tuy nhiên chuông nhỏ của mẹ cũng lì lắm cơ, còn chưa chịu chui ra đâu, người ta vào sau mẹ, mà đẻ cả rồi, mẹ thì vật vã mãi chưa thấy gì…  
10 rưỡi trưa xe khách đưa bố con cập bến Lệ Thuỷ, là lúc mẹ nằm trên giường vật vã, ăn không ăn uống không uống, mọi người đùa bảo Bell nó đợi bố nó ra đấy, thấy bố mới chịu chui ra cơ! Giờ bố có mặt rồi, bố ngồi bên mẹ rồi, mà con vẫn chưa chịu ra thế này hả !!! Thế rồi những cơn đau tăng dần, đau, đau lắm, mẹ khóc mẹ đau, đau không diễn tả được, có lẽ chỉ những người trải qua cảm giác đó mới hiểu được thôi, nhiều khi ước được ngất đi mà không được… Bố rồi ông bà ngoại thay nhau dìu mẹ cho mẹ đi lại theo lời bác sỹ, đau lại dừng, hết đau lại đi, trời ơi mẹ vác cái bụng lặc lè, vốn dĩ bụng bầu đã to hơn người ta rồi, giờ đau đi không nổi, nhìn thảm không thể tả .
Hài kịch của mẹ là trong cơn đau kinh thiên động địa ấy, mẹ lại… buồn ngủ !!! Không hiểu sao đau chết đi sống lại, mà dứt cơn lại buồn ngủ kinh hồn, mắt cứ chực nhíu lại không tài nào tỉnh táo nổi, ấy thế nên người ta ngang qua sẽ thấy cảnh 1 bà bầu bụng to vật đau khuỵu lên khuỵu xuống vừa khóc lóc đau đớn thoắt cái ngồi ngủ gà ngủ gật bên người nhà, như chưa hề có cơn đau đẻ yesyes
Có rất nhiều thứ xảy ra, kể không hết được, nhưng mẹ biết ơn ông bà ngoại, biết ơn mọi người và cả bố con nữa… Những người ở bên mẹ, ôm lấy mẹ, khóc cùng mẹ đau cùng mẹ… Cảm ơn rất rất nhiều…Chi tiết thì nhiều nói không hết, để rồi sinh xong còn kể đi kể lại mà cười…
3h chiều mẹ lên bàn sinh, vật vã lắm, nhưng mẹ ráng, quả thực lúc đó chỉ muốn sinh thật nhanh, để ngủ 1 giấc vì quá mệt mỏi rồi… Bỗng nhiên lúc lên bàn đẻ mẹ lại rất tỉnh táo, không quá hồi hộp, mẹ tập trung hết sức, nghe lời bác sỹ, dồn hết hơi hết sức để sinh con…  Và có lẽ cũng chính nhờ sự bình tĩnh đến lạ kỳ đó, mà mẹ sinh con rất nhanh, lấy hơi đúng độ, rặn đúng 2 cái, là bác sỹ đã đưa được con ra ngoài. 3h 16p thiên thần của mẹ cất tiếng khóc chào đời, là lúc mẹ vỡ oà trong sung sướng!!! Xin lỗi con yêu, thực ra lúc đó mẹ sướng chủ yếu là vì suy nghĩ ” ôi cuối cùng cũng xong, ngủ được rồi  ” 
Sức lực cạn kiệt tay chân rã rời, và lại bắt đầu đau… Hậu sau sinh cũng khổ cực không kém, mẹ nằm yên cho người ta khâu, dù có tiêm thuốc tê nhưng mẹ cảm nhận rõ từng mũi kim xuyên qua… Mẹ nằm như vậy, thì đột ngột bác sỹ bế con để lên người mẹ, ôi cảm giác đó thật diệu kỳ !!! Bé con của mẹ nặng 3,8kg hoàn toàn khoẻ mạnh, trộm vía bác sỹ còn đùa bảo khóc to thế này mai sau làm ca sỹ nhé hihi. Ôi âm thanh ngọt ngào đó, cả ánh mắt đầu tiên chạm nhau, cả cảm giác ấm áp lạ lùng nhưng tuyệt vời nhất, khi bác sỹ cho “da tiếp da”, đặt con nằm trên ngực mẹ, lúc đó vừa chui ra nên da con bạc trắng, miệng đỏ chúm chím, 2 mắt mở xoe tròn, mẹ cũng tò mò nhưng vì nằm yên k cử động được nên không tài nào nhìn rõ được cả khuôn mặt con, chỉ biết hỏi cô hộ lý xem con như thế nào. Bé con của mẹ nằm úp trên người mẹ cả tiếng đồng hồ, dang tay dang chân ôm lấy mẹ, yêu lắm ❤️

Rồi cuối cùng 2 mẹ con cũng được đẩy về giường, được chính thức ngắm nhìn con yêu, thấy bố con, thấy ông bà dì cậu yêu thương con, và biết được tin đau lòng: con giống bố y đúc !!! Ủa rõ lúc siêu âm ai cũng bảo bé giống mẹ, giờ sinh ra rặt 1 khuôn của bố, thậm chí là giống ông nội, hay thật . Chính thức đạt 10 điểm chuẩn đẻ thuê !!!
Con gái ngoan mau ăn chóng lớn nhé, bánh bao nhỏ của mẹ 💋

No tags for this post.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10333 trả lời
    tích lũy được 14740 điểm
    1
  • Ngọc Hồng
    • 614 chủ đề | 
    • 3688 trả lời
    tích lũy được 10470 điểm
    2
  • Mẹ Kem
    • 622 chủ đề | 
    • 7417 trả lời
    tích lũy được 9828 điểm
    3
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32074 trả lời
    tích lũy được 8536 điểm
    4
  • Mẹ xí muội
    • 487 chủ đề | 
    • 7039 trả lời
    tích lũy được 7056 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT