Sự phát triển
của bé

Có một niềm hạnh phúc mang tên tuổi thơ

Tuôi thơ vốn là niềm kí ức mà ta luôn hoài niệm

Nhà có bốn cô con gái, cuối cùng cha mẹ cũng gắng để cho nhà có nếp có tẻ nên có thêm thằng út. Người ta thường bảo tam nam bất phú, tứ nữ bất bần. Vậy mà nhà mình tứ nữ vẫn chả thoát khỏi chữ “Bần”. Ngày trước, cha đi bộ đội bên Lào gần chục năm trời, rồi về cưới mẹ, được 15 ngày lại lên đường sang nước bạn. Một năm sau chị gái ra đời trong niềm mong đợi của mẹ cha. Rồi ông nội mất, cha vội vã chịu tang rồi quyết định phục viên ở nhà cùng mẹ nuôi con và làm ăn. Năm tháng trôi qua, cứ cách mỗi hai năm một, bốn cô con gái lần lượt ra đời. Chắc hồi đó cha mẹ cũng mong có thằng cu lắm nên đứa em thứ ba và thứ tư đặt tên con trai trước lúc sinh, nhưng rồi vẫn là con gái. Chắc ngày đó cha mẹ cũng buồn lắm nhưng cha vẫn động viên mẹ, con nào cũng là con nên cha quyết định k sinh thêm nữa. Thế nhưng mẹ k chịu, mỗi lần nghe bà nội, các o nói gần nói xa, rằng mẹ k biết đẻ, rồi có mỗi chuyện đẻ cũng k nên hồn, và mỗi lần nghe người làng đi qua dưới cổng trêu chọc cha , kêu cha đi họp đôị nên mẹ vẫn quyết định đẻ thêm. Và rồi, ông trời không phụ lòng người, thằng út ra đời như sự bù đắp cho sự chịu đựng và chờ đợi của mẹ. giờ nghĩ lại cái thời tuổi thơ gian khó ấy, cái cảm giác k thể nào quên….
Năm tháng tuổi thơ trôi đi  trong những bữa cơm độn khoai, độn ngô, độn sắn… Là những bữa cơm chỉ có rau lang hoặc rau muống, nước mắm và vài quả trứng chiên bột sắn đến mặn đắng… Là những bữa chị gái chia cơm cho cả nhà mà quay lại trong nồi còn vài thìa, thì đứa em gái ngây ngô nói chị ăn tham làm chị khóc hết cả buổi chiều…
Năm tháng tuổi thơ trôi đi là những buổi đi mót lạc, mót đậu, mốt khoai tây… giữa cái nắng chói chang của mùa hè. Là niềm vui khi mẹ bán những thứ mót được ấy đi và mua cho mỗi đứa một bộ đồ mới, là mỗi khi vào năm học mới đứa nào cũng mơ ước có một chiếc giỏi cước mới để mang sách đi học… Là niềm vui mừng khôn xiết khi mẹ dẫn đi mua sách vở cho năm học mới và được hít hà cái mùi giấy mới thích đến lạ…
Rồi năm tháng tuổi thơ cũng qua đi trong gian khó, vất vả… nhưng trong ngôi nhà ấy chưa bao giờ thiếu vắng tiếng cười, chưa bao giờ vắng lời hỏi thăm của cha về bài vở mỗi tối, chưa bao giờ bếp nguội mỗi sáng vì mẹ luôn tất bật dậy sớm để cơm nước cho mấy chị em đến trường. Người ta nói ” nuôi con mòn đôi đũa” qua là không sai. Con cái ngày một lớn thì bố mẹ ngày càng thêm một nỗi lo. Vẫn trên chiếc xe đạp cũ của ông nội để lại, cha vẫn cần mẫn chở hết đứa này đến đứa khác vượt qua các kì thi…
Và giờ đây, khi bốn cô con gái hay đánh nhau chí chóe, hay đùn đẩy nhau rửa bát ngày nào giờ đã trưởng thành. Đứa nam đứa bắc, mỗi đứa một nghề một nghiệp khác nhau… cuộc sống gia đình với bao lo toan cũng chẳng có nhiều thời gian về với cha mẹ… Rồi những lúc ăn những miếng ngon lại nghĩ về cha mẹ… Một đời vất vả.
Bỗng dưng nghĩ, k biết đến bao giờ cả nhà mới được sum vầy trọn vẹn như thuở còn thơ… Nghĩ tới mà rưng rưng…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8472 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5385 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT