Sự phát triển
của bé

Chuyện bạn bé tự ngủ

Giấc ngủ và dinh dưỡng có vai trò rất quan trọng đối với sức khỏe và sự phát triển của bé, vì vậy 2 yếu tố này phải đảm bảo tốt cho trẻ trong những năm tháng đầu đời.

Hồi chưa sinh bạn, mỗi lần nghe mọi người kể chuyện các bạn em bé thức đêm, khóc đêm, đòi bế, phải ru phải rung phải lắc là đồng chí mẹ toát mồ hôi hột. Cơ bản là đồng chí mẹ thuộc dạng lười chảy thây, chẳng có muốn thức đêm thức hôm gì hết. Vậy là chỉ có 1 con đường để lựa chọn, đó là rèn cho bạn tự ngủ.
Lướt qua sách báo đủ kiểu (vì cũng ko nhiều thời gian để đọc kĩ), đọng lại trong đầu mẹ mỗi chỉ có mấy thứ sau:
1 – Bạn bé phải được ăn no
2 – Yếu tố ngoại cảnh không có gì khiến bạn khó chịu (Bỉm bẩn, đèn sáng, tiếng ồn)
3 – Sau khi 2 yếu tố trên được xử lý, nếu bạn vẫn chưa chịu ngủ mà khóc lóc thì đành phải chịu khó để bạn khóc 1 lúc
4. Yếu tố cuối cùng, và quan trọng nhất: Không bao giờ được để bạn ngủ trên tay, phải đặt bạn xuống khi bạn thức.
Khi mới sinh bạn, cảm ơn các y tá ở viện Việt Pháp đã kịp thời nhắc nhở mẹ việc hạn chế bế bạn quá nhiều, nhờ có sự nhắc nhở đó mà mẹ ngay từ đầu đã rất nhập tâm cái khoản không bế khi không cần thiết. Cũng nhờ như vậy mà bạn ngoan hơn rất nhiều (mẹ nghĩ thế)
Nung nấu tư tưởng rèn bạn tự ngủ từ những ngày đầu, cứ khi nào bạn ti no, ợ hơi tí tẹo là bà mẹ lười nhanh nhanh chóng chóng đặt bạn xuống cũi. Khoảng 2 tuần đầu thực ra bạn toàn ngủ lăn quay luôn từ lúc ti rồi nên việc này rất đơn giản, không có vấn đề gì. Mẹ cháu khoan khoái tợn.

Nhưng niềm vui chẳng tày gang. Bắt đầu tuần 3 là bạn trở nên khó hiểu kinh khủng. Đã ăn no, bỉm sạch, nhiệt độ vừa phải, ánh sáng tiếng ồn đều perfect nhưng bạn cứ nhất định không chịu nằm ngủ. Cứ ưỡn người lên khóc lóc e e. Ôm ấp dỗ dành tí thì lại nín, đặt xuống lại vùng lên khóc.
Mẹ lúc này bấn lên rồi, ko hiểu là bạn làm sao, khó chịu gì. Đặc biệt là không biết phải làm gì để bạn ngủ. Có bận phát khóc vì bất lực. Có lúc đồng chí bố bảo thôi, để bế bạn cho bạn ngủ hẳn đi (vì quả là như thế thì khổ bạn quá, bạn cứ khóc đến đỏ cả người. Chẹp). Nhưng tâm niệm rằng Không bao giờ được để bạn ngủ trên tay, phải đặt bạn xuống khi bạn thức, mẹ nhất định không thoả hiệp. Nhiều bà mẹ nói để con khóc nửa tiếng, 1 tiếng. Mẹ không để được. Mẹ thấy bạn khóc là lại bế lên, bế lên 1 tí (chỉ khoảng 1 – 2 phút thôi) là lại đặt xuống. Khóc tiếp lại bế tiếp, rồi lại đặt xuống. Mẹ chú ý để thời gian chờ bế khi bạn khóc mỗi lần dài ra 1 chút. Ví dụ đặt – khóc – bế – đặt – khóc – 30 giây mới bế – đặt – khóc – 1 phút mới bế…) Có lúc bế lên đặt xuống cả n lần mà bạn còn chưa ngủ, mệt phờ phạc nhưng mẹ không nản lòng. Cuối cùng, đến lần thứ n+1 thì bạn ngủ

Mẹ kiên trì áp dụng phương pháp đó, có hôm bạn ngoan thì mọi thứ ổn, thỉnh thoảng có hôm bạn khó chịu trong người thì lại phải đánh vật với nhau. Nhưng chưa 1 lần mẹ để bạn ngủ trên tay (ngẫm lại thấy mình đúng là ngang bướng thôi rồi, ai định thi gan với mình thì chắc nên xem xét lại @@). Chỉ một thời gian rất ngắn là mọi thứ đi vào quỹ đạo, bạn bé ngoan và tự ngủ 1 mình.
Bắt đầu từ khoảng 1 tháng rưỡi bạn ngủ từ 6h tối đến khoảng 11h (giấc dài nhất ngày của bạn), sau đó tự bạn giãn dần lên thành 6h-2h, và cuối cùng là 6h-4h. Mẹ đảm bảo tuyệt đối giữ phòng yên tĩnh và ko bật đèn vào buổi tối để bạn có thể ngủ sâu giấc. Mỗi khi ăn hay thay bỉm mẹ ko nói chuyện với bạn, ko bật đèn sáng, chỉ nhẹ nhàng làm 1 cách nhanh gọn và đặt bạn lại cũi. Bố đi công tác về rất bất ngờ vì ăn xong đặt vào cũi là bạn tự nằm 1 lúc rồi ngủ luôn.
Vậy là giấc dài nhất của bạn vào lúc 5 tháng là 18h – 4h. Mẹ chờ bạn giãn đến 6h sáng luôn mà mãi không thấy =))) 4h dậy bạn ăn 1 chút rồi ngủ tiếp đến khoảng 6-7h là dậy. Sau 1 thời gian quan sát, mẹ nhận ra 4h dậy ăn thì lúc 6-7h dậy bạn ăn rất ít.Mẹ quyết định cắt bữa ăn lúc 4h của bạn vì tin chắc nó ko cần thiết. Đây mới là lúc mẹ phải nằm nghe bạn khóc.

Đúng 4h bạn dậy theo thói quen, e e gọi mẹ. Mẹ nằm im không nhúc nhích. Bạn bắt đầu khóc lóc đập chân uỳnh uỳnh. Mẹ nhìn đồng hồ, tối đa là 15 phút là bạn lăn ra ngủ. Đến ngày thứ 3 là bạn gần như không khóc nữa, chỉ bực bội ê a đập chân. Chưa hết 1 tuần bạn đã ngủ xuyên giấc từ 6h tối – 6h sáng. Con gà con cứ đúng giờ là dậy, nằm ê a hát ca chơi trong giường đến 30 phút. Sau đó thì bắt đầu hò hét gọi bố mẹ. Giờ bạn lớn rồi, sáng dậy tự ngồi lên chơi bời. Lúc nào muốn gọi bố mẹ thì không chỉ ê a không mà còn nhòm qua cũi hướng về phía giường bố mẹ để hò hét =)))
Buổi tối trước khi đi ngủ, mẹ lặp đi lặp lại 1 số chi tiết để rèn thói quen cho bạn. Cứ đến đúng giờ là mẹ bế bạn đi kéo rèm cửa, đặt bạn vào cũi, hát ru bài Chúc bé ngủ ngon, hôn tay bạn rồi a lê hấp kệ bạn ngủ. Được rèn từ bé nên bây giờ dù chưa buồn ngủ, chưa dụi mắt bạn cũng nằm im, ê a 1 mình 1 lúc, sờ đầu sờ đuôi con mèo bông, mút tay rồi tự ngủ. Hôm nào khó ở bạn lăn lộn 1 lúc, có lúc khóc lóc 1 tí nhưng chưa bao giờ quá 5 phút rồi lại ngủ lăn quay. Bố có hôm về sớm nhìn thấy cứ gọi là lác mắt. Có đêm bạn tỉnh giấc nhưng không khóc bao giờ, cứ nằm ê a tự nói chuyện rồi lại tự ngủ tiếp. Yêu lắm
Một số kinh nghiệm nhỏ trong việc rèn cho bạn em bé ngủ, cũng là khoe con trá hình 1 tí =))) có bạn nào muốn áp dụng thì có thể thử xem nhé. Có thể những ngày đầu sẽ không vừa mắt mọi người xung quanh đâu, nhưng nếu mình có thể vượt qua được thì sau này kết quả sẽ tuyệt vời lắm đấy . Các mẹ ạ.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT