Sự phát triển
của bé

Chủ nhật có chút tủi thân

Và thế là nước mắt cứ chảy ra thôi. Mẹ phải chạy lên phòng thu dọn lại phòng của mẹ con mình để không ai nhìn thấy. Mẹ cũng không hiểu tại sao lại thế.

Chủ nhật, nhà mình về nhà mới Kem ạ.
Cả nhà đều bận rộn, chỉ có Kem của mẹ là an nhàn, sung sướng nhất. Cụ bế bồng cho chơi. Bà ngoại bế bồng cho ngắm xe cộ đi ngoài đường. Chỉ có người lớn là tất bật nấu nướng, cơm dọn dẹp tất bật và mệt thôi.
Nhà mình làm 6 mâm con ạ. Tuy nhiên nhà ông Long không về, ông Minh và cụ nội đi ăn cỗ, nhà bác Hiền cũng không về nên nhà mình thừa mất 1 mâm. Tối đến cả nhà lại tụ tập với nhau có ông Giang, ông Dũng, chú Tùng, mợ Tâm đến uống rượu, ăn cơm. Các ông bà khác thì lấy thức ăn mang về vì ai cũng bận bán hàng. Thế là nhà mình cũng xong xuôi rồi con trai ạ.
Ăn xong, bác Nhã con lau từ tầng 3 xuống. Mẹ không phải làm nhiều mà cũng mệt không biết bác con sẽ thế nào. Thương bác con.
Tự dưng tối qua, lúc chờ mọi người đến ăn cơm, mọi người đến đông đủ ngồi chờ chú thím Tùng, tự dưng mẹ thấy tủi thân ghê gớm. Và thế là nước mắt cứ chảy ra thôi. Mẹ phải chạy lên phòng thu dọn lại phòng của mẹ con mình để không ai nhìn thấy. Mẹ cũng không hiểu tại sao lại thế. Chỉ biết cái cảm giác nhà bố con tụ tập nói chuyện đông đủ mẹ lại cứ thấy mình là người thừa. Rằng mẹ là người ngoài và mẹ không phải là người trong cái thân tình, hồ hởi kia. Không biết là mẹ điên nên nghĩ vậy hay tại bầu không khí ấy khiến mẹ phải nghĩ vậy. Mẹ không biết nữa con trai ạ.

Nhưng ra nhà mới con vui lắm. Con được xem ti vi thoải mái hơn vì cả nhà ngồi xem rồi bế con thế là con cũng được xem. Con ngồi trong nhà mà ngắm xe cộ đi lại ngoài đường mà ra chừng hớn hở lắm, xe con, xe máy, xe tải… rồi người qua lại. Con thích điều đó lắm. Mẹ cứ lo sợ đêm con sẽ không ngủ được vì tiếng còi xe ồn ã lắm. Mẹ nghe còn chói tai nữa là con. Với lại con thích sự yên tĩnh từ lúc sinh ra đến giờ rồi. Tuy nhiên mẹ nhầm. Nếu lên phòng mình đóng cửa lại thì tiếng còi xe sẽ giảm đi một chút. Nhưng con vẫn cứ ngủ ngon lành. Cả đêm, tiếng còi xe ầm ầm nhưng con không hề động đậy. Con ngủ ngon lắm. Chỉ có điều gần sáng con tỉnh và khóc toáng lên khiến mẹ dỗ mãi mới được. Chắc con lại mơ gì đây mà. Cái giấc mơ đáng ghét làm con mẹ khóc gào như thế khiến bác Nhã nằm bên mệt thế phải ngồi dậy. Chú An phòng bên cạnh cũng phải ngó vào phòng xem con làm sao. hiii.
Sáng mẹ dậy sớm đi làm thì con cũng dậy. Con theo ông. Ông đi một bước cũng không yên với con. Con quen việc ông bế con sang nhà hàng xóm chơi rồi. Mới có vài hôm mà đã như thế thì không biết sau này sẽ thế nào.
Giờ con cũng quen mọi người rồi. Mọi người bế con cũng dễ hơn rồi. Bế con đi chơi là con thích lắm. Không khóc lóc thảm thiết như mọi lần nữa. Ôi con tôi. Ôi Kem của tôi. Ôi trẻ con của nhà tôi.
Mẹ yêu Kem lắm.
Kem có biết không.

No tags for this post.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10333 trả lời
    tích lũy được 14740 điểm
    1
  • Ngọc Hồng
    • 614 chủ đề | 
    • 3688 trả lời
    tích lũy được 10470 điểm
    2
  • Mẹ Kem
    • 622 chủ đề | 
    • 7417 trả lời
    tích lũy được 9828 điểm
    3
  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32074 trả lời
    tích lũy được 8534 điểm
    4
  • Mẹ xí muội
    • 487 chủ đề | 
    • 7039 trả lời
    tích lũy được 7056 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT