Sự phát triển
của bé

Chiều chán nghĩ lang thang

Tâm sự của một người đang chán.

Có mẹ nói, mẹ của con vô tư, chả để ý gì.
Cũng đúng. Vì nếu không phải việc của mẹ, không ảnh hưởng đến mẹ thì mẹ cũng không dò xét, dòm ngó chuyện của ai bao giờ. Cơm áo, gạo tiền rồi cuộc sống đã quá mệt mỏi rồi còn để ý, chì chiết ai làm gì nữa cho mệt mỏi con trai nhỉ.
Có người nói mẹ thật.
Cũng đúng, mẹ cũng thật phải công nhận thế và nhiều người cũng công nhận thế. Nhưng đôi khi vì cái thật ấy thật quá nên mẹ thấy mẹ ngu ngu. Trong trường hợp của mẹ thì mẹ thấy thế. Ngu hơn người khác nên đôi khi thiệt thòi hơn người khác rất nhiều.
Nhiều người nói mẹ thẳng thắn quá.
Uhm thì cũng đúng. Mẹ bức xúc là phải nói. mẹ tức là phải xả. Xả cho bằng được thì thôi. Và vì thẳng quá nên mỗi lần mẹ đến nhà sếp mẹ ngại ngùng. Mẹ thấy mình càng ngày càng trơ và lì hơn. Mẹ thật quá nên khi chuyển sang cơ quan mới, mẹ chả đến nhà sếp nào. Vì tự dưng mẹ chán. Mẹ quan niệm mới rằng cho làm thì làm, không cho thì nghỉ. mẹ chán môi trường nhà nước, quỵ lụy, gió chiều nào xoay chiều ấy, nịnh đầm và biếu xén. Nhiều người bảo mẹ thẳng quá sẽ thiệt. Mẹ thiệt nhiều rồi. Thiệt thêm tí nữa cũng chả sao. Nhiều người bảo 1 mình mẹ không thể đi ngược lại cả 1 xã hội. Mẹ kệ. Mẹ cứ đi ngược để rồi nếu không ổn mẹ về nhà chăm con, bố nuôi mẹ con mình. Mẹ đi làm có vài đồng lương ít ỏi không thể biếu xen bọn lãnh đạo để rồi chúng lúc làm việc vẫn vật mẹ lên xuống. Mẹ sẽ chứng minh bằng công việc, chất lượng việc mẹ làm. Mẹ không thích chứng minh bằng quà cáp và tiền nong. Thế nào thì thế con trai ạ.
Bố thì nói mẹ cứ có ác cảm với gia đình bố con.
Cũng đúng vì tự dưng thay đổi môi trường sống đột ngột muốn hòa nhã, hòa đồng và có cái nhìn thiện cảm về nhau cũng khó. Hơn nữa, cái định kiến khác máu tanh lòng cũng không hẳn là không đúng. Vẫn đúng đấy con trai ạ. Mẹ không có ác cảm đến nội đối xử với người nhà bố con không ra gì. Nhưng mẹ vẫn phải đề phòng. Mẹ không thể thoải mái như bố mẹ của mẹ, anh chị của mẹ được. Vì gia đình của mẹ yêu mẹ không điều kiện. Còn gia đình của bố con yêu bố con vô điều kiện, trong đó không có mẹ.
Bố bảo mẹ cứ bé xé ra to. Đúng cái này cũng đúng nhưng nếu không có lửa thì sẽ không có khói. Nếu gia đình mẹ mắng mẹ thì hôm sau sẽ quên luôn. Nhưng gia đình bố con nếu mắng mẹ thì người nọ sẽ truyền tai người kia và mỗi người sẽ đơm thêm vài câu vài tứ. Mọi chuyện lại đi đến một hướng khác. Và nó sẽ chẳng bao giờ có cái kết tốt đẹp ạ. Nói xong sẽ nhớ. Nhớ xong cũng sẽ đề phòng. Đề phòng nhau để sống. Thế nên cuộc sống mệt mỏi vô cùng. 
Mọi người nói đúng lắm. Tự dưng mẹ chán nên viết ra. Tự dưng có bạn mẹ nói ra nên mẹ có hứng. Mẹ chẳng cần ai hiểu. Mẹ sẽ tự mình làm và tự mình sống theo con người và bản năng của mẹ. Dù như thế nào thì mẹ cũng cố gắng. Cố gắng để có thể sống một cách thoải mái nhất. Tuy nhiên, thay đổi được đến đâu thì cũng còn tùy mỗi người đối xử với mẹ đến đâu nữa. 
………………………..
Tâm sự của một người đang chán.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32098 trả lời
    tích lũy được 8459 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10343 trả lời
    tích lũy được 7360 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12269 trả lời
    tích lũy được 6328 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10136 trả lời
    tích lũy được 6042 điểm
    4
  • Mẹ Subill
    • 589 chủ đề | 
    • 10359 trả lời
    tích lũy được 5374 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT