Sự phát triển
của bé

Cảm ơn con đã đến bên mẹ và cho mẹ thêm sức mạnh để tiếp tục con đường

 Từ lúc biết con đến bên mẹ mẹ đã biết con sẽ khổ rồi nhưng ngày nào mẹ cũng cầu mong con không bỏ mẹ mà đi, hãy đến bên mẹ, mẹ sẽ...

Từ lúc biết con đến bên mẹ mẹ đã biết con sẽ khổ rồi nhưng ngày nào mẹ cũng cầu mong con không bỏ mẹ mà đi, hãy đến bên mẹ, mẹ sẽ cho con tình yêu thương của mẹ, cho con mọi thứ mà mẹ có. Cuối cùng sau những cố gắng điều trị và sự chăm sóc tận tình của bố con thì con đã an toàn trong bụng mẹ. Lúc ở công ty hay khi về nhà mẹ chỉ muốn sờ cái bụng chăm chú nhìn nó đang ngày càng lớn lên vì biết con gái mẹ ở trong cũng đang lớn lên từng ngày.Con càng lớn thì mẹ đi lại càng khó khăn hơn trước mẹ không thể nằm, không thể ngồi vì con chèn lên dây thần kinh của mẹ, con đạp mẹ đến mức bác sĩ bảo bị dạn xương mu, khiến mẹ đau đớn vô cùng, ngày cũng như đêm không thể ngủ yên giấc, toàn trong tư thế bất động nửa nằm nửa ngồi.

Mẹ nhớ mỗi lần muốn dậy thì phải lân lê đến nửa tiếng đồng hồ nghiến răng chịu đau mới bò được ra khỏi giường. Hic! sao mà có được đứa con mà khổ quá trời vậy à, nhưng vì con mẹ sẽ kiên trì cố gắng, mẹ sẽ chờ đến ngày được nhìn thấy con gái mẹ chào đời cất tiếng khóc đầu tiên. Mang thai 9 tháng trời mà chưa tháng nào mẹ siêu âm được nhìn thấy con một lần, con toàn che mặt đi vì xấu hổ thui điều đó càng khiến mẹ tò mò không biết con gái mẹ xinh đẹp đến nhường nào.

6h sáng ngày 30/4 mẹ hốt hoảng gọi bố con khi thấy vết máu không biết con gái mẹ có sao không, khóc tu tu lên cả hốt hoảng gọi cho bà ngoại. Thế là mọi người cho mẹ đến bệnh viện. Kiếm tra làm thủ tục xong xuôi mẹ vào phòng theo dõi đợi đẻ, chốc chốc bác sĩ lại kiểm tra lại chọc ngoáy khiến mẹ đau ghê, nhũng cơn đau bắt đầu nhiều hơn đau hơn, mẹ cứ nằm đó vật vã với những cơn đau, có lúc tưởng như chết đến nơi rồi. Cứ nằm đó kêu than mong bác sĩ nhanh mổ con ra đi mẹ sợ lắm, đau lắm , cái xương sống của mẹ gẫy ra rồi thì phải nhưng mỗi lần bác sĩ kiểm tra lại động viên để đẻ thường cho con khỏe mạnh mẹ lại cố gắng chịu đựng, mẹ tự nhủ cố lên mẹ có thể mất tất cả nhưng mẹ muốn nhìn thấy con sinh ra một cách khỏe mạnh.

18h 45 phút con cất tiếng khóc đầu tiên trong cuộc đời, niềm vui vỡ òa khi con nằm trên bụng mẹ, mẹ muốn ôm con biết mấy, những đau đớn lúc trước tan biến hết chỉ còn niềm hạnh phúc không biết nói gì hơn lúc này. Thế nhưng niềm hạnh phúc đó chẳng được bao lâu mấy tuần sau vì bị sót rau mẹ bị viêm niêm mạc tử cung mà không hề hay biết, lại bị áp se vú phải trích thế là con một nơi mẹ một nơi. Mẹ ở bệnh viện giật mình thon thót vì nghe đâu đây tiếng con khóc gọi mẹ, mẹ điều trị cả tháng trời kháng sinh nạo buồng tử cung, cắt sữa đồng nghĩa con mẹ sẽ phải nuôi con bằng sữa ngoài. Mẹ buồn tự trách bản thân mình tự hỏi không biết mình đã làm gì sai mà lại bị như vậy, nhưng chỉ khổ thân tội nghiệp con gái bẻ bỏng mới trào đời không được mẹ chăm sóc, chưa bú sữa mẹ được bao nhiêu mà đã phải cai sữa rồi. Nhưng con gái mẹ ngoan lém dù không có mẹ nhưng vẫn chịu uống sữa ở nhà với ông không hư chút nào. Trộm vía mọi người đều bảo con ngoan lắm mẹ không cần lo lắng nhanh điều trị cho mau khỏi để về với con.

Tất cả nhớ thương sau những tháng ngày mòn mỏi chờ đợi điều trị, ngày mẹ được về với con mẹ chỉ muốn giây phút đó ngừng lại, muốn ôm con thật chặt, hôn con thật lâu để xóa tan những nhớ thương buồn rầu đã qua. Thế nhưng liên tiếp xảy ra những việc không mong muốn ông ngoại mất, nhà thì bị trộm vào, em chồng lừa mất chiếc xe máy của bố con…. những chuyện buồn không vui khiến mẹ không thể đứng vững nổi, không còn biết tin vào điều gì nữa và rồi lúc mẹ tuyệt vọng nhất con nhìn mẹ cười, nụ cười của sức sống của niềm tin và hi vọng, nó cho mẹ lý do để sống tiếp để biết mẹ còn có con- thiên thần của mẹ ở đây sẽ luôn bảo vệ mẹ cho mẹ thêm sức mạnh vượt qua mọi thứ.

Giờ đây mọi chuyện buồn đều tan biến hết khi con mẹ đang lớn lên từng ngày, giờ con đã biết ngồi chơi cùng mẹ, biết bò trườn nghịch ngợm, biết làm nũng ăn vạ, rồi lại toe toét cười giòn tan với mẹ.  Sau khi tan làm mẹ chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng được về ôm con, được thấy con phi xe tập đi ra cổng đón mẹ, rồi khóc mếu tủi thân đòi mẹ bế âu yếm vào lòng rồi ôm hôn tình cảm mẹ. Chỉ thế thôi, đơn giản thế thôi nhưng con đã xua tan hết những mệt mỏi của mẹ chỉ giữ lại tình yêu ngọt ngào : tình mẫu tử. Mẹ yêu con nhiều lắm và mong chờ từng ngày ngày con gọi hai tiếng : ” mẹ ơi”. <3 

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • mẹ xí muội
    • 324 chủ đề | 
    • 4391 trả lời
    tích lũy được 48 điểm
    1
  • Mẹ Bin Bo
    • 350 chủ đề | 
    • 8626 trả lời
    tích lũy được 42 điểm
    2
  • Lan Nguyễn
    • 334 chủ đề | 
    • 7731 trả lời
    tích lũy được 32 điểm
    3
  • nguyễn thị thoan
    • 600 chủ đề | 
    • 15249 trả lời
    tích lũy được 28 điểm
    4
  • Thanh ngoan
    • 143 chủ đề | 
    • 1832 trả lời
    tích lũy được 27 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT