Sự phát triển
của bé

Cái mặt không chơi được!

Cái mặt, nhiều lúc mình thấy ghét mặt mình!

Ai bảo mẹ cha sinh ra khuôn mặt con như vậy làm chi, con ghét người ta cứ bảo con hiền, con muốn người ta bảo con: đanh đá. Ấy vậy mà, chẳng ai bảo con thế bao giờ!
Đi dạy lũ học trò thành phố, có đứa dám chào em khi thấy mình đi qua. Mỗi khi gân cổ lên để quát nạt chúng nó chỉ thấy vẳng giọng mình đáp lại. Đôi lúc muốn hò hét thật to cũng không nổi!
Làm hợp đồng vay tiền, bên Ngân hàng qua tìm gặp. Câu đầu tiên là: ui , nhìn hiền thế này chẳng lừa ai được đâu! Nản!
Hễ có va chạm gì đó, dù nhỏ hay to bên ngoài, chưa ai làm gì đã thấy mặt cắt không còn giọt máu. Bị người ta chèn ép, thấy rọ mọi sự sờ sờ cũng chẳng lên tiếng cãi nổi. Sợ mỗi khi người ta to tiếng…
Thú thực, mình ghét bị gọi là hiền, ghét cay ghét đắng. Mình ghét cái mặt mình thế chứ! Nhiều lúc điên lên, muốn bất chấp tất cả mà gào, mà thét, mà cãi nhau cho rạch roài, phân minh… chứ cứ im lặng hoài, chán lắm
.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT