Sự phát triển
của bé

Bữa trưa ấm ức

Đúng là...

Trưa không được ngủ.
Các cô, chị ở phòng thường bảo ở lại ăn cơm căng tin để chiều làm việc cho đỡ mệt mỏi và đỡ phải đi lại nhiều. Nhưng vẫn cố sống cố chết đi về chỉ vì: mẹ chồng không muốn cho ăn cơm căng tin; chồng không muốn cho ăn cơm căng tin. 
11h30 được về; 11h 50 về đến nhà. Bố chồng còn chưa về. Đang đi làm thì làm cố. Đang đi buôn thì cũng buôn cố. Mẹ chồng đã dọn cơm chờ sẵn, gọi điện cho bố chồng về ăn cơm mà không có phản hồi. Về luôn cũng không nói. Không về cũng chẳng bảo gì. 
Mẹ chồng thì lúc nào cũng là người bị động. Hôm nào mẹ kêu chờ thì phải chờ. Mà chờ thì không biết bao giờ ông nội Kem mới về. Hôm nay bà bảo ăn cơm đi có khi, (lại có khi) bố mày không ăn cơm nhà. Ăn xong dọn dẹp bát đũa tử tế, vào nằm vừa đặt cái lưng xuống tí đã bị gọi ra dọn cơm cho bố mày ăn. Chầu chực ông nội nó ăn cơm xong rửa bát lần 2 rồi đến lúc điện thoại báo giờ đi làm. Làm thì vẫn làm. Rửa vẫn rửa mà thực tâm không thoải mái cho lắm.
Vốn dĩ quan điểm của mình đến giờ nghỉ phải nghỉ, đến giờ ăn phải ăn. Mà giờ vào nhà chồng bất giờ giấc, bất quy tắc. Nhiều lúc bực mình, ấm ức. 
Nếu là mẹ đẻ thì sẽ rửa bát để mình nghỉ ngơi rồi đi làm. Nhưng mẹ chồng thì không có chuyện đó. Cho dù bà có tốt như mình vẫn cảm nhận được thì ở những trường hợp nào đó, ở những hoàn cảnh nào đó, mẹ chồng vẫn chỉ là mẹ chồng mà không bao giờ có thể trở thành thân thiết và yêu thương mình như mẹ ruột. 
Thật tâm…
Vẫn muốn có một căn nhà riêng để tự ở, tự dọn dẹp, tự quản lý. Thích làm gì thì làm. Thích ăn lúc nào thì ăn. Làm sao đó để thuận tiện cho công việc. Cứ đà này chắc đợt tới trưa sẽ chẳng về nhà ăn cơm nữa. Ăn được bữa cơm chạy 3 quãng đồng.
Đúng là…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT